Tưởng lấy được người chồng ngoan, biết lo làm ăn, nhưng sự thật có ngờ ..



Xin chào Hội những bà mẹ đơn thân! Tôi tìm thấy hội trên facebook. Tôi đang bối rối và hoang mang rất nhiều. Tôi rất mong được chia sẻ và giúp đỡ tôi với. Tôi lấy chồng năm 28 tuổi. Cả gia đình tôi ai cũng vui mừng vì tôi lấy được người chồng ngoan, biết lo làm ăn, chững chạc, gia đình chồng đàng hoàng. Nhưng sự thật có ngờ đâu.

>> Bài liên quan:
Cưới một người chồng lười biếng phải làm sao 
Tôi quyết định làm mẹ đơn thân sau khi chồng quá nghiện game

Khi cái ngày tôi được rước về nhà chồng. Chưa kịp gội cái đầu sau một ngày làm cô dâu. Đã có vài người đến đòi nợ: nào là vay trả lãi ngân hàng, nào là xe rước dâu, nào là lễ cau trầu…như là một dự cảm không tốt. Tôi gọi chồng tôi ra thì anh ta bảo ngày gần cưới thì bị người ta lừa tiền nên phải vay mượn tiền làm đám cưới. Anh ta khóc lóc, rồi bố mẹ chồng cũng đứng ra đảm bảo. Vì đã lỡ, tôi đành tin lấy tất cả tiền mừng bố mẹ hai bên cho và trả nợ và dư đúng còn 5 triệu đồng. Đám cưới xong vì công việc tôi chưa chuyển được về gần chồng nên tôi phải ở nhờ nhà ba mẹ để đi làm. Nhà tôi cách nhà chồng 80km.

Cứ 2,3 ngày chồng qua với tôi, cuối tuần tôi lại về nhà. 6 tháng đầu tiên chung sống chúng tôi sống khá hạng phúc. Vì công việc nên chúng tôi quyết định kế hoạch 1 năm. Và việc gì đến cũng đã đến. Thời gian sau đó chồng tôi nói đi làm xa nhà, có một công việc tốt. Anh ta sẽ đi làm bảo hiểm và nói giờ không còn tiền để đi tập huấn. Tôi thấy chồng tội nên đã vay mượn cho 5 triệu để đi làm. Nhưng vài tháng chồng tôi lại trình bày anh lại nói có dự án làm ăn tốt, anh giới thiệu bạn anh với tôi. Bạn anh đa phần là thành đạt, ăn mặc rất sang trọng. Và tôi thấy chồng cũng chỉ vì lo gia đình. Vậy là tôi quyết định vay lương cho anh ấy 50 triệu để làm ăn. Sau 3 tháng chồng tôi đem về cho tôi 7 triệu tiền lương tôi cũng hơi mừng. Và 1 tháng sau anh ấy nói đi Thái Lan tập huấn. Tôi đồng ý. Sau khi anh đi Thái về thấy về nhà băng xe hơi, mặc đồ vest rất oách. Ba mẹ tôi, cả tôi rất mừng. Chưa hết mừng! Bỗng một đêm rằm tháng 8, đúng 11h30 đem tôi nhận được điện thoai. Chồng tôi bị tai nạn xe cách nhà 30km. Tôi không biết làm sao, đành gọi xe đi trong đêm và nói dối nói mẹ là bạn thân sinh.

Khi lên đến nơi, tôi đã rất lo cho chồng. Nhưng may mắn anh ta không sao, anh ta say đến nỗi không biết gì. Tôi rất bực nhưng đành kìm nén. Gọi cho bạn bè giúp đỡ. Cái xe bị tan nát, may người không sao, khi lục mới biết bằng lái xe của chồng tôi đã quá hạn. Mà cái xe đó là chồng tôi đi thuê để làm ăn. Lòng tôi tan nát. Nhưng nhờ bạn bè giúp, thỏa thuận chủ xe và đền bù sửa xe tổng cộng 45 triệu. Còn báo công an bất lợi rất nhiều. Xong việc đúng 3 giờ sáng tôi đưa chồng tôi về nhà nghỉ, cả đêm tôi không thể ngủ. Tôi thức cả đêm giặt đồ cho chồng nhưng không sạch. Sáng sớm tôi để anh ta trong nhà nghỉ và đi mua quần áo, mua giày và mua đồ ăn cho chồng. Nhưng tỉnh dậy anh ta nói mua làm gì đồ jean, anh ta chỉ mặc đồ tay để gặp khách hàng. Tôi tức điên gào thét trong khách sạn, khóc như một con điên. Và anh ta cũng đã xin lỗi, quỳ xin tôi tha thứ. Tôi hỏi tiền đâu để tôi trả nợ cho bạn tôi. Anh nói đầu tư hết rồi. Và không còn cách nào tôi đành vay lương đáo hạn lương lên 90 triệu. Mỗi tháng lương toi còn 200 nghìn. Tôi cay đắng không cho chồng đi làm xa, bắt về nhà đi thi lại bằng đi lái xe. Anh ta nghe theo. Nhưng tôi thấy anh ta rất lạ, đem không ngủ ôm điện thoại suốt đêm.

Tôi đã để ý và không ngờ biết rằng anh ta thường xuyên chat sex và sau đó gặp gỡ ngoài đời và đi khách sạn. Sau 1 cuộc tình anh ta lại lưu giữ trên mail. Toi đưa hình anh ta xem anh ta chửi tôi rằng vì tôi không đáp ứng nhu cầu nên anh ta làm thế. Tôi không dám kể với ba mẹ, đau khổ hoang mang một mình, khóc một mình. Tôi nói ly hôn nhưng anh ta không chịu, anh ta xin tôi cho cơ hội 3 tháng. Làm lại mọi thứ và cho anh ta mượn xe đi làm. Và cuối cùng anh ta cũng bán mất chiếc xe đó. Anh ta không về nhà. Tôi yêu cầu gặp để ly hôn nhưng anh ta trốn tránh. Cuối cùng vì quen biết bạn làm toà án tôi đã biết thêm sự thật phũ phàng anh ta đã từng có tiền án. Tôi như sắp chết đi. Tôi đã nhờ bạn tôi thu thập chứng cứ để ly hôn. Tôi đã yêu cầu anh ta về nhưng anh ta nhất quyết không chịu về giải quyết vậy là tôi đành lên gặp anh ta. Phải thuê nhà nghỉ, anh ta hỏi tôi phòng nào và lên. Lúc đó tôi vừa tắm xong chưa kịp thay đồ xong, anh ta nói mở cửa anh ta đợi. Tôi vừa mở cửa anh ta xông vào cưỡng hiếp tôi. Vì anh ta to gấp đôi tôi. Tôi không làm được gì cả. Xong việc anh ta bỏ đi.

tưởng cưới được chồng ngoan nhưng ngờ đâu

Tôi như người điên, toi chỉ kịp điện thoại cho bạn tôi lên đón về nhà cô ấy chơi cho khuây khỏa, tôi trầm cảm không nói gì cả, bạn tôi cũng không biết việc đó. Toi xin nghỉ việc nửa tháng nghỉ ngơi và cũng đã cố gắng lấy bình tĩnh. Về nhà tôi tiến hành ly hôn đơn phương, với tất cả chứng cứ tôi đưa ra, sau 1 tháng tôi và anh ta ra toà ly hôn. Về nhà tôi thấy người mình khác, nôn ói bất thường và tôi đi khám cái thai được 6 tuần. Một lần nữa đối diện với sự thật vì gia đình tôi không ai chấp nhận và chính tôi cũng không thể có khả năng nuôi con khi tôi nợ nần ngập đầu như thế. Tôi đau khổ, dằn vặt. Tôi đi đến phòng khám bệnh Viên và đã nhờ bác sĩ giúp đỡ bằng phương pháp bỏ thai bằng thuốc. Tôi được bác sĩ khám và đi siêu âm. Trong khi chờ kết quả xét nghiệm. Tôi ngồi và nghe có một cặp vợ chồng đang khóc và nhờ bác sĩ giúp đỡ vì đã hiếm muộn đã 10 năm nay.

Lòng tôi sao động. Và khi bác sĩ gọi tôi vào siêu âm và cho nghe nhịp tim thai và hình ảnh. Cuối cùng bản năng làm mẹ trong tôi đã chiến thắng. Tôi quyết định giữ con lại. Vì đứa trẻ không có tội. Đến nay cái thai của tôi đã được 10 tuần. Tôi biết ba mẹ tôi không thừa nhận, gia đình không thừa nhận, tôi hoang mang quá. Giờ đây tôi rất mong được hội giúp đỡ và sẻ chia.

LÀM MẸ ĐƠN THÂN – HẠNH PHÚC KHÔNG CẦN ĐÁM ĐÔNG

Cfs gởi về medonthan

Bình luận

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai.