Vô tình tôi bị tước đi quyền làm mẹ


Năm nay em 25 tuổi, bé nhà em chuẩn bị vào lớp 1. Em đã gửi đơn và chờ ngày ra tòa, và sẽ dọn tới chổ ở mới. Em luôn bâng khuâng đắn đo đến mức muốn stress, biết bao nhiêu câu hỏi dồn đến…

>>> Xem thêm: Những nẻo đường của mẹ đơn thân

Liệu rằng đây có phải là thời điểm thích hợp không khi mọi chuyện đã không thể giải quyết được? Liệu rằng trẻ sẽ như thế nào khi không ở chung có cả ba lẫn mẹ, rồi có thể trẻ sẽ bị ãnh hưởng tâm lý đến chuyện học hành hay tự ti ngại giao tiếp với người xung quanh hay không (bé nhà em là con trai và rất hiếu động), em không muốn vì sự ích kỉ của mình mà ảnh hưởng đến cuộc sống sau này của con, nhưng cũng không thể chấp nhận sống khi mỗi ngày đều được người chồng “phát lương ngày” (100k/1 ngày) với số tiền đó không thể chi trả đủ việc lo cho con, chợ búa, huống chi những thứ thiết yếu của người phụ nữ, cảm thấy đâm ra chán nản, bất lục, bị xem thường trầm trọng, không có tiếng nói trong gia đình.

quyền làm mẹ
Bị tước quyền làm mẹ

Thậm chí đến ngay cả sức khỏe của con cũng không được biết rõ, giống như vô tình bị tước đi quyền làm mẹ, sức khỏe của con quan trọng nhưng họ không đưa đi thăm khám bác sỹ mà tự ý dẫn đi thầy bà, phản ứng thì cũng chẳng được gì, chỉ nhận lại một câu vỏn vẹn của chồng:”Ở cái nhà này thì phải nghe lời, còn không thì biến”.

>>> Xem thêm: Cưới một người chồng gia trưởng tôi chỉ muốn làm mẹ đơn thân

Em chết lặng, bất lực nhìn con trong vòng tay của mẹ chồng, của chồng. Vì nghĩ đến con nên em mới chịu đựng trước bao nhiêu lần chồng lên tiếng đuổi đi, thậm chí nhốt em không cho vào ngủ khi em có lỡ đi về trễ 1 tí. Nhà chồng có tiền và chồng xem đồng tiền hơn cả cảm xúc của vợ mình, để ý từng tí những việc nhà mà em làm không vừa ý thì dồn lại rồi nói, ra ngoài đường thì nhậu nhẹt bao tiền xả láng, đêm về thì đứng đầu giường đay nghiến đủ điều, về nhà thì lại tính toán tứng chút với vợ, sống với một người chồng gia trưởng, tính đàn bà thì như địa ngục. Giờ em cũng chẳng còn cảm giác yêu thương nếu có quay lại thì cũng như một guồng quay, lập đi lập lại nhiều lần, tính tình không thể thay đổi vì biết bao nhiêu cơ hội em đã cho nhưng không biết nắm lấy, mất rồi có tiếc không?

> Bài liên quan  Gửi con tương lai

>>> Xem thêm : Lựa chọn cuộc sống mẹ đơn thân là con đường cuối cùng mẹ phải đi

Mong các mẹ giúp em, em chỉ lo cho tâm lý của con mình sẽ như thế nào nếu ko có một mái ấm đầy đủ như bao bạn bè khác?

CFS gởi về hội

Gửi phản hồi