Anh ở đâu khi mẹ con em cần?


Medonthan – Tại sao khi ấy em không gọi anh? Đơn giản do em hiểu rõ, anh lúc ấy đang rất say. Có khi đã ngủ vùi rồi. Anh à, Anh ở đâu khi mẹ con em cần?

Hôm ấy, ngay trước hẻm nhà mình, ba mẹ con em đang dàn hàng ngang để qua đường thì bị xe tông. Em đi ở hướng có xe, nên che chắn được, chỉ một mình gánh va chạm, các con không sao.

Anh ở đâu khi mẹ con em cần?

Bên cạnh em, hai con đang khóc to vì hoảng loạn, luôn miệng hỏi “mẹ có sao không, mẹ ơi mẹ đừng chết…” (Ảnh minh họa)

Vết thương trên trán em đầm đìa máu, phía sau đầu va xuống đất, còn cái chân thì bị sao chẳng rõ, đau lặc lìa. Khi mấy người bán hàng bên lề đường kéo được ba mẹ con vào vỉa hè, thì suy nghĩ của em dường như tê liệt, không biết phải xử trí làm sao trước tình huống bất ngờ này. Bên cạnh em, hai con đang khóc to vì hoảng loạn, luôn miệng hỏi “mẹ có sao không, mẹ ơi mẹ đừng chết…”.

Lúc đó, trong cái đầu lơ ngơ vì chưa qua khỏi trạng thái choáng váng của mình, em đã nghĩ đến ai? Tất nhiên phải là chồng mình, bố của hai đứa trẻ khốn khổ kề bên.

Thế nhưng, khi người ta xúm lại bảo, đọc điện thoại người nhà đi, nhanh lên, em đã lẩm bẩm cho số của thằng Út, em trai em. Vì em biết, giờ này, chắc chắc Út đang có ở nhà, tỉnh táo, nhanh nhẹn, có thể chạy ra ngay khi biết chị và hai cháu gặp nạn.

> Bài liên quan  Sau ly hôn, phần nhiều phụ nữ hạnh phúc hơn đàn ông

Anh ở đâu khi mẹ con em cần?

Anh không hẳn là bợm nhậu chuyên nghiệp. Anh có công ăn việc làm và những mối bận tâm vĩ mô nào đấy mà mẹ con em chưa bao giờ xen vào được (Ảnh minh họa)

Tại sao khi ấy em không gọi anh? Đơn giản do em hiểu rõ, anh lúc ấy đang rất say. Có khi đã ngủ vùi rồi. Cái nết nhậu của anh, em không lạ gì. Đã ngồi vào mâm là quên hết mọi sự đời, cha mẹ còn chẳng ý nghĩa, nói chi đến vợ con.

Trước đây, gia đình từng vài lần xảy ra sự cố gấp gáp, em phải điện thoại lúc anh đang nhậu. Sau nhiều hồi chuông dài vô vọng, em đành chấp nhận sự thật rằng, đừng nên phiền anh, vô ích thôi, bởi nếu nhà có cháy, cha mẹ hay vợ con đang gặp đại nạn gì, thì anh cũng không bốc máy…

Anh không hẳn là bợm nhậu chuyên nghiệp. Anh có công ăn việc làm và những mối bận tâm vĩ mô nào đấy mà mẹ con em chưa bao giờ xen vào được.

Khi thì anh đang ngồi với mấy người anh em. Lúc thì anh có bạn học cũ ở xa mới về, lâu lắm không gặp, chẳng thể phụ lòng người ta. Lại có hôm vì anh đã hứa sẽ cùng đi Cần Giờ câu cá với đồng nghiệp, sao mà có thể thất hẹn, khi em dè dặt đề nghị anh nên ở nhà vào cuối tuần, em đang hơi sốt mà con cái chẳng ai trông…

> Bài liên quan  Không muốn yêu vì mất niềm tin vào đàn ông

Anh ở đâu khi mẹ con em cần?

“Tại vì ba nhậu nhẹt nên mới bị đau đầu, cả nhà mình mới khổ vầy nè”. Khoảnh khắc ấy, anh không thấy ngại với con hay sao anh? (Ảnh minh họa)

Bà ngoại và mấy cậu dì đã túc trực bên mấy mẹ con tối hôm ấy ở bệnh viện. Mọi liên lạc với anh đều vô vọng… Em thừa hiểu, chắc anh say quá, có lẽ đã gục tại bàn, ngủ quên không nhớ đường về.

Ba giờ sáng hôm sau, điện thoại em mới có tín hiệu tin nhắn. Là của anh, xin lỗi vì hôm qua rượu chè nên không về nhà chơi cờ với con như đã hứa: “Sớm ra anh sẽ về nhà liền, anh vặn báo thức rồi. Giờ anh ngủ tiếp đây, mấy mẹ con ngủ ngon nhé!”.

Nói gở, nếu hôm bị xe đụng, ba mẹ con em có mệnh hệ gì, thì khi anh về tới, chắc mọi sự đã xong xuôi… Anh có lẽ là người thân sau cùng nhận được tin mẹ con em xảy ra chuyện, nếu như “chồng” cũng được liệt vào danh sách “người thân”.

Đó là ý nghĩ cay đắng của em khi nhìn thấy anh đang chưng hửng ngó cái đầu băng trắng xóa của vợ, nghe hai đứa trẻ tranh nhau kể lại trải nghiệm kinh hoàng hôm trước. Anh giả lả ngồi xuống, dỗ dành hai con, sau đó nằm vật ra, biểu con đừng có chộn rộn nói nhiều, ba mệt nên nhức đầu lắm.

Câu nói bộc phát của một đứa trẻ lên sáu khiến em bất ngờ: “Tại vì ba nhậu nhẹt nên mới bị đau đầu, cả nhà mình mới khổ vầy nè”. Khoảnh khắc ấy, anh không thấy ngại với con hay sao anh?

> Bài liên quan  Yêu bản thân mình hơn chính là cách để chinh phục người khác.

Anh ở đâu khi mẹ con em cần?

Cứ mỗi khi mẹ con em cần mà anh đều vắng mặt thế này, thì có lẽ người đáng thương nhất chính là anh thì phải…(Ảnh minh họa)

Còn nhớ, người qua đường đã đưa em vào một trạm y tế gần nhà để băng bó. Bác sĩ thắc mắc “chồng chị ấy đâu?”, khi em trai khai hồ sơ cho chị. Câu hỏi thông thường thôi, mà khiến vết thương trên người em nhức nhối khó tả.

Tình cờ làm sao, cái trạm y tế này em đã từng một lần lui tới, trong dịp con gái lớn của chúng mình bị té, môi rách ra một đường dài, máu lênh láng năm nào. Khi hoảng loạn ẵm con chạy ra cửa kêu cứu, hàng xóm đã bấm máy gọi cho anh, đáp lại vẫn là mấy hồi chuông dài không hồi đáp…

Em mãi vẫn không quên giây phút ngồi sau lưng ông láng giềng tốt bụng đang vội vã chở hai mẹ con lên trạm y tế, con ôm chặt lấy mẹ nức nở, em đã rơi nước mắt. Thương con. Thương thân. Thương cả chồng mình nữa.

Bởi em biết rằng, cứ mỗi khi mẹ con em cần mà anh đều vắng mặt thế này, thì có lẽ người đáng thương nhất chính là anh thì phải…

Medonthan Theo phunuonline

Comments are closed.