Tết nay mẹ con tôi chẳng phải đợi ai, ngóng ai nữa



Medonthan – Tết nay mẹ con tôi chẳng phải đợi ai, ngóng ai nữa… Ngày đó, Tôi xé đơn của chồng và tự viết lá đơn khác. Tôi ném tờ đơn do chính mình viết vào mặt anh ta mà nói dõng dạc: “Tôi mới là người được quyền bỏ anh. Anh không đủ tư cách để ly dị tôi”. Tết nay mẹ con tôi chẳng phải đợi ai, ngóng ai nữa.

Tôi năm nay 35 tuổi đã có một con trai 8 tuổi, tôi đã li hôn chồng và là một bà mẹ đơn thân đúng nghĩa. Tôi cảm thấy cuộc sống của hai mẹ con nhẹ nhàng, thoải mái và đủ tự tin để lo cho con một cuộc sống đầy đủ, bằng bạn bè cùng trang lứa. Tôi đã phát hiện chồng mình là kẻ lừa dối vào những ngày này cuối năm ngoái, khi mẹ con tôi hồ hởi, trông đợi ngày anh trở về đón tết cùng gia đình thì anh ta lại viện hết lý do này đến lý do khác để cáo bận, ở lại công trường. Rồi qua một chuyến bí mật lên tận nơi, bộ mặt thật về người chồng, người cha dối trá đã được lột bỏ. Mẹ con tôi sau một thời gian đau đớn, cũng tìm lại sức mạnh, đủ tự tin đứng giữa cuộc đời. Nhưng nhiều lúc nghĩ lại cuộc sống, tôi cũng thấy cô đơn, chạnh lòng và hơn hết là thương con trai thiếu bàn tay che chở của cha.

Tết nay mẹ con tôi chẳng phải đợi ai, ngóng ai nữa

Tôi đã phát hiện chồng mình là kẻ lừa dối vào những ngày này cuối năm ngoái, khi mẹ con tôi hồ hởi, trông đợi ngày anh trở về đón tết cùng gia đình thì anh ta lại viện hết lý do này đến lý do khác để cáo bận (Ảnh minh hoạ)

Chồng cũ của tôi là kỹ sư xây dựng, quanh năm anh đi liên miên với những công trình, nay đây, mai đó nên ít có thời gian cho gia đình. Tôi cũng nghe người ta đồn thổi về đàn ông xây dựng, đi đến đâu có tổ ấm đến đó, dù hơi e ngại nhưng ban đầu tôi tin tưởng vào tình yêu và sự bền vững của gia đình tôi lắm. Được 5 năm đầu, anh dù đi xa nhưng vẫn quan tâm, nồng nàn, tha thiết, khi có ngày nghỉ, anh lập tức về cùng mẹ con tôi. Nhưng khi con trai được 6 tuổi, anh chuyển công tác lên miền núi, việc anh về nhà thưa dần. Ban đầu là lý do công việc bận, rồi đường xa, được nghỉ ít… hàng trăm lý do anh đưa ra để biện minh cho việc làm của mình.

Bài liên quan  Yêu thì chung sống, không còn yêu thì bỏ

Hơn nữa, những khi anh về nhà cũng chỉ qua quýt, cho có mặt để mọi người đỡ nhắc rồi lại vội vã lên đường. Tình cảm anh dành cho tôi cũng hờ hững, khi tôi khi dỗi hoặc buồn thì anh nói đi đường xa mệt. Nhưng linh cảm của một người phụ nữ, một ngươi vợ cho tôi hiểu giữa vợ chồng tôi đang có một khoảng cách lớn. Rồi nhiều lần như vậy, tôi cũng buồn, chán mà chẳng quan tâm bao lâu anh về nhà nữa. Trong năm ngoái, chắc suốt năm anh chỉ về 2-3 lần cho dù công trình anh cách nhà chỉ hơn 100 km. Hàng xóm, bố mẹ có thắc mắc tôi cũng chỉ nói anh bận rồi lòng lại buồn trĩu. Anh tuy không về nhà nhưng tuần nào cũng gọi điện về nói chuyện với hai mẹ con nên tôi chỉ hoài nghi mà không dám chắc điều mình đang nghĩ. Tôi dù buồn nhưng vẫn tâm niệm, chỉ cần anh vẫn quyến luyến, tình cảm với con thì vợ chồng ắt còn tình cảm chẳng thể chia xa được. Nên dần quên đi hoài nghi chồng có người phụ nữ khác.

tet-cua-me-don-than-medonthan.net (4)

Tôi đã xé tờ đơn ly hôn của chồng và nói “Anh không đủ tư cách để ly dị tôi” (Ảnh minh hoạ)

Cho đến cuối năm, khi mẹ con tôi hào hứng chờ đợi anh về nhà đón tết cùng me con thì anh thông báo bận làm, tết xong sẽ về. Anh an ủi tôi nhiều lắm, nhưng tôi vẫn thấy buồn và hụt hẫng. Tôi cùng sinh viên của mình đi tình nguyện ở bản vùng cao để cho lòng thanh thản. Bản làng mà sinh viên của tôi chọn rất gần nơi anh công tác. Tôi cất công bỏ một buổi qua chỗ chồng, vừa xem anh ăn ở thế nào, vừa tìm hiểu thực hư công việc của anh bận đến đâu mà Tết cũng không thể về sum họp với gia đình. Tôi bí mật chuyến đi của mình nên chồng chẳng hay biết, cứ thản nhiên sống cuộc sống tự tại mà bấy lâu nay anh vẫn sống. Tôi lên tới nơi là trưa muộn, hỏi thăm chồng thì họ nói anh đã về nhà rồi chỉ đường cho tôi đến nhà anh. Tôi hơi chột dạ, bởi chồng tôi nói ở công trường cùng anh em, chẳng nhẽ anh đã có nhà ở đây sao. Rồi tôi đi theo địa chỉ ấy, đến nơi anh ở. Tôi đổ sụp xuống đất, tim mình như có ai bóp nghẹn khi thấy chồng đang chơi đùa cho người phụ nữ trẻ bón cho đứa bé tầm 1 tuổi ăn.

Bài liên quan  Lòng dạ đàn ông

Anh và người phụ nữ ấy nhìn nhau và có những hành động rất tình cảm. Nhìn họ ai cũng nghĩ đó là một gia đình hoàn hảo. Tôi chẳng giám tin những điều mình thấy cho đến khi người phụ nữ kia gọi “mình ơi, ăn cơm đi còn cho con ngủ”. Tôi mới biết những điều trong đầu tôi lo sợ là sự thật. Tôi bước ra trong sự ngỡ ngàng của hai người ấy. Chồng tôi cuống quýt, hốt hoảng còn cô gái kia ngạc nhiên băn khoăn không biết tôi là ai. Mặc cho anh định nói gì và đang nói gì, tôi nói “đây là công việc tăng cường trong Tết của anh sao”. Rồi tôi bỏ ra về. Quãng đường từ nơi anh ở đến chỗ tập kết của đoàn tôi dường như ngắn lại, tôi vừa đi vừa khóc, tưởng chừng mình mới tuôn được chút ít ấm ức thì đã hết quãng đường. Tôi định hình lại tinh thần, vẫn hòa vào hoạt động cùng sinh viên.

Tết nay mẹ con tôi chẳng phải đợi ai, ngóng ai nữa

1 năm trôi qua, tôi đã làm chủ được cuộc sống và tự tin đứng vững để nuôi con môt mình (Ảnh minh hoạ)

Khi tôi trở về nhà, chồng tôi đã ở sẵn đấy đợi tôi. Chẳng để tôi nói gì, anh ta hỏi tôi có chấp nhận việc anh có vợ và con riêng không. Tôi khẳng khái trả lời, không bao giờ có chuyện đó, buộc anh phải lựa chọn. Suy nghĩ hồi lâu, anh xin lỗi mẹ con tôi. Mong tôi bỏ qua. Anh không thể bỏ người phụ nữ kia, cô ấy không đủ sức nuôi con một mình. Anh nói tôi chắc sẽ thất vọng đau khổ nhưng rồi sẽ qua, tôi có công việc, học thức và ý chí có thể tự lập và nuôi con. Còn người phụ nữ kia, không được như vậy. Tôi ê chề nhận ra, anh nói nhiều chỉ để đưa ra lý do mong tôi đồng ý ly hôn. Tôi đau đớn và cảm giác xúc phạm lắm. Tôi xé đơn của chồng và tự viết lá đơn khác, tôi nói dõng dạc “tôi mới là người được quyền bỏ anh. Anh không đủ tư cách để ly dị tôi”. Sau khi anh ký và bỏ đi. Tôi đổ sụp xuống ghế mà khóc cho đến khi không còn nước mắt nữa. Cuối năm, khi tết về, nhà nhà hội tụ, sum họp còn gia đình tôi lại tan nát. Tôi buồn và ủ dột một thời gian dài nhưng nhìn con lại nhủ lòng phải đứng lên, kiên cường và mạnh mẽ.

Bài liên quan  Không nghe lời cha, tôi sớm trở thành mẹ đơn thân, tàn tật

1 năm trôi qua, tôi đã làm chủ được cuộc sống và tự tin đứng vững để nuôi con môt mình. Tôi gần như quên chuyện cũ. Nhưng những ngày này lại đến, khi người người trở về sum họp với gia đình thì tôi lại chạnh lòng và hụt hẫng. Năm nay, mẹ con tôi chẳng phải đợi ai, ngóng ai nữa. Lòng thanh thản nhưng vẫn thấy trống vắng. Tôi không còn mong anh ta trở lại nhưng nhìn mọi thứ xung quanh, nhìn không khí cuối năm thì nỗi đau xưa lại gợi về. Chắc chắn vết thương của tôi đã lành, nhưng nó vẫn còn sẹo. Đến khi nào và làm gì để những năm sau tôi quên đi được cảm giác này đây. Mong thời gian sẽ làm mờ tất cả, để mẹ con tôi chẳng phải nhớ về những ngày đau khổ đã qua.

Medonthan ST

Bình luận

One thought on “Tết nay mẹ con tôi chẳng phải đợi ai, ngóng ai nữa

Comments are closed.