Friday, December 15, 2017
Trang chủ Tâm sự Nỗi lòng người “đi bước nữa”

Nỗi lòng người “đi bước nữa”

0
23
views

Một cô giáo tiểu học 28 tuổi, là người mẹ “đơn thân”, tâm sự với tôi: Do tuổi trẻ bồng bột nên cô đã kết hôn và làm mẹ quá sớm (18 tuổi), đó là một sai lầm dẫn đến việc cô phải ly hôn khi đứa con mới 2 tuổi. Từ đó cô hoàn toàn mất lòng tin và rất ghét đàn ông.

noi long
Ảnh minh họa

 

 Cô thề “sẽ ở vậy nuôi con không lấy chồng nữa”. Nhưng cô còn quá trẻ và cuộc sống không đơn giản. Sau khi tốt nghiệp CĐ Sư phạm và đi dạy học được vài năm, cô quen rồi yêu một người bằng tuổi, anh này có hình thức khỏe mạnh, tính tình cởi mở. Tuy vậy, cô cảm thấy rất khổ tâm chỉ vì anh ta là trai tân, còn cô là gái đã “qua một lần đò” nên bị dư luận đàm tiếu, đơm đặt đủ điều. Có người ác ý tung tin: “Đấy rồi xem, chỉ chơi bời vớ vẩn thế thôi chứ đời nào thằng ấy nó lấy”… Mấy lần cô đã quyết chia tay, nhưng sau cảm thấy cô đơn và buồn khổ nên… quay lại.

Cô viết: “Gần đây do tác động của khách quan nên anh ấy có phần xa lánh, lạnh nhạt với em. Còn em thì ngày càng cảm thấy không thể sống thiếu anh được. Trong thời gian này có một người đàn ông khác đến đặt vấn đề với em, anh ấy đã ly hôn và có con trai đang học lớp do em chủ nhiệm. Anh yêu em chân thành, khi em nói “em đã có bạn trai rồi” và kể cho anh nghe về người kia, anh tỏ ra thông cảm và nói tôn trọng sự lựa chọn và quyết định của em, nhưng bảo “em cứ suy nghĩ cho kỹ, anh sẽ chờ đợi, khi nào em thương anh và đồng ý nhận lời thì cho anh biết”.

Cô ấy đã trằn trọc suy nghĩ nhiều về việc có nên chấm dứt tình cảm với anh đến trước để nhận lời với anh đến sau hay không. Mặc dù biết anh đến sau yêu mình chân thành, nhưng cô lại cảm thấy đau khổ và nuối tiếc mối tình kéo dài 2 năm với anh đến trước, mặc dù lúc này anh ta đã lạnh nhạt, né tránh.

Cô băn khoăn, nếu đồng ý lấy anh thứ hai khi không có tình yêu, liệu sau này hôn nhân có hạnh phúc không? “Đi bước nữa” và “ở vậy nuôi con” – đường nào tốt hơn? Cô rất sợ lặp lại sai lầm cuộc hôn nhân trước đây. Có người bảo “lấy nữa làm gì cho nặng người, cứ cặp bồ cho vui thôi”. Cô tâm sự: “Thực tế em cũng thấy có phụ nữ không chồng, nuôi con một mình mà họ vẫn sống vui vẻ, thành đạt. Nhưng mình là giáo viên, sống thế học sinh và phụ huynh sẽ nhìn mình ra sao?”…

Trao đổi với cô gái, tôi nói rằng vấn đề của cô ấy không hẳn là chuyện “trai tân mà lấy nạ dòng”, vì xưa nay trong xã hội không hiếm chuyện như vậy. Nhưng phải thừa nhận những cuộc hôn nhân này thường ẩn chứa yếu tố không cân xứng và những trở ngại không nhỏ, phải có một tình yêu lớn, sâu sắc và mạnh mẽ thì mới có thể vượt qua và duy trì được hạnh phúc lâu bền. Tất cả mọi cuộc hôn nhân, bất luận hoàn cảnh nào, đều phải được xây dựng trên cơ sở tình yêu và trách nhiệm. Dấu hiệu cũng như bản chất của mọi tình yêu đích thực đều giống nhau, đó là cả hai phải mang đến cho nhau sự tin tưởng, cảm giác yên tâm và hạnh phúc, cùng khao khát tiến tới cuộc sống chung, dù ai “nói ngả nói nghiêng” cũng không nao núng.
Căn cứ vào đó thì thấy rằng, tình yêu giữa cô ấy và anh bạn thứ nhất chưa đủ những yếu tố đảm bảo cho một cuộc hôn nhân thực tế. Thậm chí nó không đứng vững nổi trước vài lời đàm tiếu nhẹ như bấc thì làm sao có thể hy vọng nó sẽ không tiêu tan ngay khi vấp phải những thử thách khắc nghiệt đầu tiên của hoàn cảnh? Sự thực thì anh ta đã thay đổi, đang muốn rời bỏ cô ấy và chính cô ấy cũng không tin tưởng vào tình yêu đó, cũng như mất tự tin vào chính bản thân mình. Vậy có gì đáng phải níu kéo thứ tình yêu đã phai nhạt ấy? “Lý do khách quan” chỉ là phụ, tình yêu mới mạnh hơn tất cả, nó chỉ làm người ta mạnh mẽ và quyết tâm hơn mà thôi.
Khách quan mà nói, anh đến sau có vẻ phù hợp với cô ấy hơn, bởi hai người có cùng cảnh ngộ, đã từng trải qua những thăng trầm cuộc đời nên dễ thông cảm và chấp nhận hoàn cảnh của nhau. Tuy nhiên, cô ấy cần có thời gian để tìm hiểu kỹ và tạo cơ hội cho tình yêu nảy nở; cần phải biết chấp nhận một thực tế là “hôn nhân làm lại” bao giờ cũng có những khó khăn ngoài ý muốn. Bởi vậy cô ấy không nên vội vàng, nhưng cũng đừng lưỡng lự quá lâu để rồi rơi vào cảnh “ngày lắm mối, tối nằm không”.
Lời khuyên cuối cùng của tôi: Cô ấy nên mở lòng đón nhận tình cảm mới, ban đầu cứ coi nhau là bạn chân thành, rồi ngày tháng sẽ giúp ta nhận ra đó có phải là tình yêu đích thực hay không. Lúc đó dù từ chối hay nhận lời thì cô ấy cũng không có gì phải ân hận nữa. Làm mẹ đơn thân cô ấy vẫn có thể hạnh phúc, nhưng nếu có một “mái ấm” thực sự thì đó vẫn là lựa chọn tốt hơn nhiều.
medonthan.net – Theo Sưu Tầm

Bình luận

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here