Đàn ông đi biển có đôi, đàn bà đi biển mồ côi một mình



Medonthan – Tình yêu chết thật rồi, anh nghĩ gì khi thân sơ thất sở quay về tìm em xin thứ tha? Em không có quyền. Bởi tình mất rồi, con mất rồi.

Đàn ông đi biển có đôi, đàn bà đi biển mồ côi một mình

Đàn ông đi biển có đôi, đàn bà đi biển mồ côi một mình (Ảnh minh họa)

Trăng tròn quá, ánh trăng soi lung linh trên mặt biển Cửa Đại. Nắm tay người bạn gái thân dạo trên bãi cát, bất giác em ngân nga:

Đàn ông đi biển có đôi, đàn bà đi biển mồ côi một mình… Cô bạn siết chặt tay em, vậy mà em vẫn nghe tim mình hẫng một nhịp, nước mắt chực lăn dài. Mỉm cười, em ngước nhìn trăng treo trên cao.

Em đang “cãi” lại những gì tưởng chừng là quy luật, đóng khung cuộc đời mình trong những nguyên tắc ràng buộc. Em đang đi biển có đôi đây. Em đã vượt qua nỗi đau chất ngất ngày anh bỏ rơi hai mẹ con em khi hay tin đứa bé còn trong bụng mẹ là con gái.

Đàn ông đi biển có đôi, đàn bà đi biển mồ côi một mình

Con còn trong tháng, em phải gồng mình lao vào làm việc bất kể đêm ngày (Ảnh minh họa)

Ngày vượt cạn, siết chặt thanh giường bệnh viện trong cơn đau thể xác, em tưởng mình có thể gãy làm trăm mảnh. Rồi từng ngày em gom nhặt từng mảnh vỡ tứ tung, vá víu cho đời mình không quá bươm rách. Con còn trong tháng, em phải gồng mình lao vào làm việc bất kể đêm ngày. Con bệnh sốt liên miên, em bươn bả ôm con lao vào bệnh viện.

Cực nhọc vất vả đủ đường khiến em quên mất nỗi đau anh để lại. Ngày làm khai sinh cho con, em vẫn đường hoàng cho con mang họ cha, hy vọng một ngày anh nghĩ lại, cha con có lúc gặp nhau…

Nhưng tất cả đã chẳng còn gì, anh ạ. Tất cả đã chấm hết – không phải trong cái ngày anh chọn con đường khác không đồng hành cùng em, mà là ngày con mất vì căn bệnh hiểm nghèo. Ôm xác con lạnh ngắt trong vòng tay, em tưởng mình hóa đá. Nỗi đau đông cứng khắp thân thể, em trách trời xanh sao nỡ quá thử thách lòng người!

Đàn ông đi biển có đôi, đàn bà đi biển mồ côi một mình

Em không có quyền. Bởi tình mất rồi, con chúng ta mất rồi (Ảnh minh họa)

Trắng tay thật rồi anh ạ. Trắng tay không phải là giây phút anh gom góp tài sản ra đi. Trắng tay từ giây phút em thả tro tàn xương cốt con trên dòng sông Hoài.

Anh làm sao hiểu nổi trái tim người mẹ muốn vỡ tung khi vĩnh biệt con mình? Anh làm sao hiểu được em lại chọn phố Hội, nơi lần đầu tiên nhận được lời tỏ tình anh trao, để làm nơi chia tay con của chúng ta?

Tình yêu chết thật rồi, anh nghĩ gì khi thân sơ thất sở quay về tìm em xin một lời thứ tha? Em không có quyền. Bởi tình mất rồi, con chúng ta mất rồi. Đứa con mà từ khi mở mắt chào đời đến lúc nhắm mắt lìa đời vẫn chưa một lần được nhìn thấy mặt cha thì làm sao em có thể đối diện hàng ngày bên cạnh anh để sống tiếp cuộc đời còn lại…

Medonthan theo phunu