Nhật ký cho con



NHẬT KÝ CHO CON💕

“Ngày chưa có con, mỗi ngày đi làm về là Mẹ hồn nhiên la cà quán xá, tụm 5 tụm 7. Chẳng bỏ cuộc hẹn nào. Lúc thì shopping, khi thì trà sữa. Chiều chiều bufet, tối tối thì bar pub hàng quán lê la lạc lối.. Nay hát mai ca, anh em bốn bể như nhà.. Với Mẹ khi ấy, tự do là vô đối. Cộng Hoà xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam- Độc lập-Tự do là hạnh phúc.

Có con rồi, Mẹ trở thành một chị bỉm sữa chuyên nghiệp. Mẹ chỉ muốn làm thế nào để con của Mẹ phát triển một cách tuyệt đối. Chẳng còn biết ngại ngụng bỡ ngỡ gì của lần đầu làm Mẹ hết. Mẹ chia tay hết mọi lề lối thói quen cũ. Đối với Mẹ, cái gì cũ bổng chỗc thành rất cũ. Chỉ con Mẹ là mới, là ưu tiên là số 1.

“Có con rồi Mẹ trở thành con hai lúa thứ thiệt. cả tháng trời xoay quanh nào con bú, nào tả. Mẹ ngồi cắt từng góc nhọn trong từng chiếc tả vì sợ chạm vào da con Mẹ sẽ đau. Mẹ thề Mẹ là đứa chúa sợ dơ. Có con rồi Mẹ mới biết cứt đái sữa ọc hì có dây lên tới đầu Mẹ Mẹ vẫn thấy nó dễ thương. Người Mẹ chỉ duy nhất một mùi đặc trưng là thương hiệu khuynh diệp. Đừng ai hỏi Mẹ giá dầu Gucci hay giày Louboutin, son louboutín gì cả. Mẹ quên hết rồi… Mẹ chỉ nhớ con mới là trang sức của Mẹ, chỉ cần con sáng bóng là đủ.

Có con rồi, bổng ngậm ngùi nhớ lại thời con gái mạnh miệng tuyên bố ” Nuôi con sữa bình ” vì vừa sợ xấu vừa sợ không đi làm sớm được. Nằm viện vài hôm bác sĩ cho theo lớp học một buổi về nuôi con bằng sữa Mẹ, nhà nhà người người nói tốt Mẹ cũng quyết tâm cho con 100% sữa Mẹ. Thương con rồi phó thác hai cái bình thiệt cho con. Mặc cho con có xài tới móp méo hư hao đi chăng nữa chỉ cần ai thấy con cũng gật gù “mát sữa” là Mẹ đủ mãn nguyện rồi..

4a6af0948d73efd58212abb1d38955c56505594b

Có con rồi, đêm như ngày mà ngày cũng như đêm. Kết nối với bạn bè bằng những dòng tin đầy vội vả. Hôm qua Mẹ hỏi Dì khi nào được đi chơi, Dì con lạnh lùng:”Bận đầm đuọc đi rồi tính “. Mẹ nhìn xuống bụng mình, hình như Mẹ chưa đẻ. Vòng eo trăm sáu đây mà. Làm sao mà Mẹ dám ốm đây. Mỗi lần con bú M, mắt con nhìn Mẹ, tay con sờ Mẹ.. Không thể diễn tả nổi cái cảm xúc ấy là gì, Mẹ nghĩ chắc nó phải hơn hạnh phúc nữa. Mẹ của con ngày xưa cũng ngời ngời là hoa khôi đấy chứ, bây giờ Mẹ lại thấy ghét V-line, Mẹ ghét luôn cái gì mà tay chạm rún ấy. Mẹ giờ chỉ thích chân giò hầm đu đủ, ngủ cốc ngày 4 ly, cao chè vằng đắng ngét. Mẹ dồn bao nhiu thứ dô họng mỗi ngày.. Để Mẹ được mập hơn, sữa nhiều hơn… Tất cả Mẹ luôn muốn con Mẹ phát triển tốt nhất.

Con của Mẹ , người ấy chỉ tạo ra con bằng sự sung sướng nên họ đâu thể hiểu giá trị của con trong cuộc đời. Mẹ lại khác, Mẹ đã tạo ra con bằng những đêm cô đơn đầy nước mắt, bằng những lần bị sỉ vả, bằng những thị phi bên tai mỗi ngày, bằng những cơn chuột rút đau đớn hằng đêm, bằng những cơn gò tử cung nơi bệnh viện chỉ duy nhất một người thân. Để banh thịt banh da ra mang con đến với thế giới này. Bằng những đêm con ốm đau chỉ hai mẹ con mình trong 4 bức tường. Là một đứa mồ côi nên Mẹ hỉu được khao khát có Cha trong cuộc đời này lớn thế nào. Vậy mà Mẹ lại quyết định là một bà Mẹ đơn thân tướt đi mong muốn ấy của con. Con ơi đừng giận Mẹ. Ngày xưa, chỉ cần Mẹ yếu lòng một chút trước những cô đơ, thị phi và tủi nhục Mẹ đã ko giữ con lại bên mình. Nhưng con ơi, Mẹ đã không làm như thế. Mẹ biết giữ con lại rồi cuộc đời Mẹ như bước sang một trang khác. Khó khăn cứ thế mà gấp đôi. Mẹ rồi sẽ không còn xứng đáng làm một người vợ. Nhưng nếu bỏ con Mẹ sẽ không bao giờ xứng đáng trở thành một người Mẹ. Thì con ơi hãy để Mẹ đuọc mang con tới bên đời của Mẹ, như một món quà. Mẹ có thể là một người phụ nữ không tốt, nhưng con ơi. Mẹ sẽ luôn là một người Mẹ tốt, Mẹ hứa…

Mẹiucon. TỬ ĐINH HƯƠNG💕

Cfsmedonthan