Tôi không còn cơ hội làm mẹ đơn thân



Medonthan.net- Tôi mất thiên thần của mình vào một ngày đầu tháng tư. Một mình ở bệnh viện hứng chịu nỗi đau, tôi thất thần bước về phía cổng, cảm giác mất mát bao trùm, tôi tự nhủ giá như có một lần hỏi thăm từ anh dù chỉ là  xã giao.

Trong bài tâm sự trước tôi vui vẻ viết “Gửi bé yêu của mẹ” nhưng lần này thực sự không biết nên viết gửi ai, thôi đành gửi câu chuyện lại cho số phận. Lúc trước viết bài trong tâm trạng vui vẻ bao nhiêu thì bài này tôi thấy trơ trọi quá. Mọi người đọc bài viết trước của tôi từ hồi đầu năm sẽ nghĩ giờ này tôi đã sinh rồi, thực tế không phải, tôi không có được phúc phần ấy.
Sau khi nói chuyện với anh bạn thân về sự xuất hiện của đứa trẻ, chúng tôi chọn cách im lặng với nhau. Mỗi người chọn một hướng cho riêng mình, tôi giữ lại em bé trong sự khó chịu của anh, còn anh lựa chọn tiếp tục cuộc sống riêng của mình. Tôi bằng lòng với hướng đi của bản thân, tôn trọng hướng đi của anh. Mọi chuyện cứ thế chắc không có gì để nói nhưng số phận hẩm hiu lắm, chẳng cho tôi được như ý, tôi mất thiên thần của mình vào một ngày đầu tháng tư.
Lúc đâm vào người phụ nữ đó, chưa hết mừng vì cô ấy không sao thì tôi đối mặt với một cơn đau dữ dội, mọi thứ về số không sau kết luận của bác sĩ. Em bé không thể ở bên cạnh tôi, đã đi mãi mãi và tôi còn chưa kịp biết con là gái hay trai. Một mình ở bệnh viện hứng chịu nỗi đau, tôi thất thần bước về phía cổng, cảm giác mất mát bao trùm, tôi tự nhủ giá như có một lần hỏi thăm từ anh dù chỉ là xã giao. Tất cả im lặng, tôi lặng thinh chấp nhận, còn anh bạn thân vẫn im lặng sống, anh khóa Facebook của tôi nhưng tôi biết hàng ngày anh vẫn up lên những câu từ, hình ảnh yêu thương con trẻ.
Có vẻ như tôi bắt đầu oán trách, hận, rồi lại thấy mình thật nực cười, tâm trạng bất ổn ghê gớm. Tôi lên chùa cầu siêu cho bé rồi quay lại với cuộc sống của mình, vẫn công việc, lo toan và bước về phía trước cho đến một ngày vô tình gặp lại anh tại quán ăn. Anh nhìn tôi với ánh mắt như chưa hề có chuyện xảy ra và không hay biết gì. Không biết là điều đương nhiên nhưng coi như không có chuyện gì xảy ra thì không thể, anh biết có một em bé xuất hiện mà.
Lúc đó, tôi chỉ nhìn thẳng và cười trừ rồi quay đi nhưng đủ nhận ra anh đã kịp nhìn bụng tôi và nhận ra nó không có gì thay đổi. Anh vẫn im lặng, tôi cũng thế, một sự im lặng… đáng thế. Thời gian gần đây, thấy anh chuẩn bị cho đám cưới, ảnh, video, kỷ niệm, hân hoan hạnh phúc, thực tâm tôi mừng cho anh. Anh tìm được hạnh phúc đích thực của đời mình, anh mỉm cười và viên mãn. Đến đây, câu chuyện của tôi kết thúc, tôi viết đơn giản để chia sẻ.

Medonthan@ Tuyết

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.