Cô đơn nhưng không cô độc



Medonthan – Những giây phút náo nhiệt, những niềm vui thoáng chốc, những vật vã tiền bạc, những rượt đuổi tình ái, nhiều lắm…. rồi cũng qua. Bạn sẽ cô đơn nhưng không cô độc!

Đôi khi thấy cô đơn, à mà không, lúc nào cũng cô đơn, chỉ là việc này việc nọ cuốn thốc cô đơn vào trong góc khuất, không ai nhìn thấy, chính mình cũng không nhìn thấy. Không phải thể xác cô đơn, mà là tâm tưởng.

Đôi khi chợt lạnh trong buổi trời se se, lòng không vui không buồn, mà giữa lưng chừng hai trạng thái đó, chất ngất trống vắng, thèm một chút ấm êm mạnh mẽ của ai đó để nương nhờ, chia sẻ… Nhìn quanh đường thật đông, người thật ồn ã, chỉ có tình là quạnh quẽ đi vắng biền biệt với kiểu hành xử của kẻ vô tình.

Cô đơn nhưng không cô độc

Đôi khi chợt nhận ra mình đã quen, rất quen với khoảng lặng cuối ngày, nên lòng bỗng bình yên nhẹ nhõm (Ảnh minh họa)

Đôi khi muốn tìm lại những ngày tươi trẻ xưa, mà đâu thể nông nổi nghĩ có thể thay đổi thời gian bằng cách đánh môi son, nhuộm màu tóc, khoác chiếc áo hồng, đi đôi giày cao gót đỏng đảnh, tụ tập cười đùa vang trời là vội vui mãn nguyện?

Không thể, vì tuổi thơ kia trong sáng lắm, đâu toan tính đồng bóng thế. Ta có thể níu thanh xuân, nâng niu chải chuốt vẻ bề ngoài, ừ thì ta có thể, nhưng những thô sần đau khổ của đời đã hằn nếp nhăn lên suy nghĩ, nó cho ta nhiều giá trị rất đáng để chiêm nghiệm lúc về già, lúc ta già hơn ngày hôm nay nữa, rất đáng để trân quý, không phải để né tránh đầy sợ hãi.

Cô đơn nhưng không cô độc

Người ta vẫn cứ tìm đến để yêu nhau, trẻ thơ vẫn cất tiếng khóc chào đời, sự sống vẫn sinh sôi nảy nở (Ảnh minh họa)

Đôi khi chợt nhận ra mình đã quen, rất quen với khoảng lặng cuối ngày, nên lòng bỗng bình yên nhẹ nhõm, như người đi trong cơn giông to, đã kịp về ngồi trú bậc thềm nhà.

Những giây phút náo nhiệt, những niềm vui thoáng chốc, những vật vã tiền bạc, những rượt đuổi tình ái, những bon chen hơn thua, nhiều lắm…. rồi cũng qua, rồi cũng trả ta về khoảnh khắc an nhiên một mình này, tay phải mình nắm tay trái mình, nghe tiếng mình gọi tên mình rất đỗi dịu dàng, gọi chỉ để nói rằng duy có ta yêu ta nhiều nhất.

Rằng ngay cả khi nỗi cô đơn ập đến lùa tất cả mọi tia sáng huyễn hoặc khỏi chốn ta ngồi, thì trên bức tường ảm đạm đó, vẫn ánh lên một tia hy vọng, cho ta tin tưởng rằng bóng ta vẫn sẽ không bao giờ rời bỏ hình ta.

Cô đơn nhưng không cô độc
Cô đơn trong tâm tưởng, không có nghĩa là cô độc trong cuộc sống (Ảnh minh họa)

Ai nói mình chẳng bao giờ cô đơn, là đang tự dối lòng, tự dối lòng đấy!

Nhưng cô đơn trong tâm tưởng, không có nghĩa là cô độc trong cuộc sống. Ngoài khung cửa kia, cây lá vẫn cứ tươi xanh, mùa vẫn cứ thay mùa, chim vẫn cứ hót, âm thanh và sự sôi động của nó khiến con người phải hối hả, phải miệt mài, phải lao động cật lực.

Và tình yêu vẫn cứ như những câu chuyện ngôn tình đẹp, dù đâu đó âm vọng của nó thỉnh thoảng khiến ta đau lòng, nhưng niềm tin vào những giá trị tốt đẹp và có thật từ tình yêu mang đến cho loài người luôn tồn tại. Chính điều đó sẽ giúp ta thoát ra khỏi trạng thái cô đơn.

Và dù có thế nào thì cuộc sống vẫn cứ tiếp diễn với dòng chảy không ngừng nghỉ của nó, cuốn trôi muộn phiền dạt tít ngoài xa. Người ta vẫn cứ tìm đến để yêu nhau, trẻ thơ vẫn cất tiếng khóc chào đời, sự sống vẫn sinh sôi nảy nở, cuộc đời vẫn rất đẹp như những bài thơ được viết dưới đêm trăng sáng, trong tiếng sóng vỗ về…

Medonthan theo phunuonline

Bình luận

Comments are closed.