Đó là cháu của ba mà, sao ba nỡ lòng không thương



Mọi người cho em một lời khuyên ạ. Em năm nay 27 tuổi, hiện con gái em được 1 tuổi rưỡi. Em và chồng ly hôn khi bé được 11 tháng

Đến bây giờ ba bé cũng chưa một lời hỏi thăm hay có trách nhiệm với bé. Em làm văn thư ở trường chỉ là hợp đồng thôi nên lương hàng tháng được khoảng 2.5 triệu. Em làm được 5 năm rồi ạ, lương không đủ cho 2 mẹ con em nên phải bám víu vào ông bà ngoại.

Nhưng có 1 điều làm em rất khổ tâm, mẹ em thì đi làm trên núi xa 1 tuần về nhà 1 lần, còn thời gian chủ yếu với ba em ạ. Nhưng ông hắt hủi mẹ con em lắm. Đối với ông, em không còn đáng để tin tưởng. Vì em ly dị chồng nên ông mất mặt với hàng xóm bà con

Đau đớn nhất của người làm mẹ là khi con mình không được ông bà yêu thương
Đau đớn nhất của người làm mẹ là khi con mình không được ông bà yêu thương

Điều 1 người mẹ như em rất đau đớn là con em không được ông ngoại yêu thương, chỉ có má em thôi ạ. Em thật sự muốn ra ở riêng nhưng chẳng có cách nào. Ở nhà thì bị ba em mắng chửi, những lúc có má em ở nhà ba em mới chơi với con em thôi, còn lại vui vui thì cũng cười cũng nói, còn buồn buồn lại mắng chửi.

Em rất căng thẳng, nhiều lúc cũng muốn cố gắng sống vì con nhưng giờ em không chịu nổi nữa. Xin mọi người cho em lời khuyên với ạ. Ba em là một người cổ hủ, trọng nam khinh nữ, và rất ích kỷ. Ngay cả con cái ba em cũng không tin tưởng được, nên việc thay đổi suy nghĩ của ổng là điều không thể, mẹ em thì không thể làm gì được. Em thật sự rất bế tắc.

cfsmedonthan