Đàn bà làm mẹ đơn thân, là chọn con thay vì một cuộc đời khác

Đàn bà làm mẹ đơn thân, là chọn con thay vì một cuộc đời khác. Là chọn cho mình một cuộc đời đủ niềm vui, đủ hạnh phúc, đủ cả bình yên, thay vì những ảo vọng hơn thua ở đời.

-> Cuộc sống làm mẹ đơn thân: Luôn có ánh sáng ở cuối đường hầm

Mình còn nhớ, ngày trước mình tham vọng biết bao. Mình muốn đến nhiều nơi, muốn học hỏi, muốn mỗi ngày đều xinh đẹp hơn. Mình muốn một người chồng thủy chung yêu thương mình. Mình muốn yêu chiều và hạnh phúc. Mình muốn một gia đình nhỏ, mình là vợ, chồng mình là cha, con mình sẽ thật đủ đầy. Cho đến khi mình biết sự xuất hiện của con…

Từ ngày có con, mình dần cắt xén đi những điều mình từng muốn.

Mình không thể đi nhiều nơi được nữa. Mình mỗi ngày đều chỉ đi một con đường từ nhà đến trường của con, đến chỗ làm rồi lại về nhà, và ngược lại. Con đường đó, đôi khi sẽ thay đổi đôi chút khi con ốm con đau, khi bà ngoại lên thăm con, khi bạn bè mình muốn dẫn con đi đâu đó chơi…

Mình cũng không còn đủ thời gian chăm chút bản thân như trước. Kệ son phấn mỹ phẩm của mình ngày trước giờ đã thay bằng tả sữa cho con. Tủ quần áo luôn mới của mình hồi đó giờ lại là đồ của con. Mình ra ngoài mỗi ngày cũng nào có đỏng đảnh trước gương mà ngắm nghía bản thân. Mình chỉ còn thời gian xem con đã đủ ấm chưa, tất con đâu, sữa của con đâu, bỉm của con đã đủ chưa.

Mình cũng không thể là vợ, hay người đàn ông kia là chồng thủy chung cả đời. Mình không thể giữ một người đàn ông bội bạc, con mình cũng sẽ không cần một người cha vô trách nhiệm.

Ngày mình nói mình sẽ làm mẹ đơn thân, mẹ mình từng hỏi, có dám từ bỏ những điều mình muốn chưa? Khi tuổi trẻ mình còn đó, thanh xuân mình chưa cạn, liệu rằng mình có thể bỏ hết để làm mẹ?

Thật ra, mình từng khóc khi phải từ bỏ đam mê để làm mẹ của con. Mình từng không kiềm lòng được khi giữ lấy con và buông bỏ người đàn ông tệ bạc. Mình cũng từng yếu lòng trước những mong muốn của tuổi trẻ quá lớn lao…

Cho đến khi mình sợ hãi khi nghe tin con khó có thể sinh ra khỏe mạnh. Lúc đó, mọi mong muốn của mình đều chỉ gói gọn lại trong sự sống mỏng manh của con. Lúc đó, lần đầu tiên trong đời mình hiểu mong muốn đời mình từng lớn lao thế nào cũng không thể quý giá hơn sự tồn tại của con.

Và tới ngày mình thật sự có được con, một đứa trẻ khỏe mạnh và hay cười, mình mới biết đâu là mong muốn lớn nhất đời mình. Là được cùng con sống từng ngày yên ả…

Rồi thì từng ngày bên cạnh con, mong muốn của mình cũng chỉ gói gọn trong một từ “đủ”, đủ niềm vui, đủ hạnh phúc, đủ cả bình yên. Niềm vui từ chính nụ cười của con, hạnh phúc từ hy vọng của con, bình yên trong ánh nhìn trong trẻo của con.

Mọi điều cũng chỉ dừng lại quanh con, chẳng ít mà là đủ, chẳng phô trương mà giản dị. Mong muốn của mình giờ lại vì con mình rõ ràng hơn. Đến nhiều nơi cùng con, xinh đẹp hạnh phúc bên con, một gia đình có mình có con. Với mình vậy là đủ, đủ thì đã là hạnh phúc…

Đàn bà làm mẹ đơn thân, là chọn con thay vì một cuộc đời khác. Là chọn cho mình một cuộc đời đủ niềm vui, đủ hạnh phúc, đủ cả bình yên, thay vì những ảo vọng hơn thua ở đời. Là chọn chính mình bản lĩnh và kiên cường, thay vì yếu hèn và mềm lòng. Để rồi một mai, hãy kể với con rằng mình đã lựa chọn đúng đắn, rằng con hãy tự hào vì những gì mình đã chọn…

Singlemum!

Đàn bà từng đổ vỡ, dặm thêm phấn hồng, tô đỏ thêm son, kiêu hãnh với đời…

Phải hiểu, đã ly hôn rồi thì phải sống cho chính mình. Đã từng muộn phiền và tổn thương bao nhiêu, sao giờ không thể yêu thương mình thêm đôi chút. Đừng nghĩ ly hôn là bất hạnh, hãy nghĩ ly hôn là cách để ta có thể hạnh phúc hơn.

30 tuổi, em ly hôn chồng sau 5 năm chung sống. Tôi biết, ở độ tuổi của em là còn quá trẻ và quá tiếc nuối để phải đón nhận cái khái niệm ly hôn. Nhưng em à, cũng hãy xem ly hôn là bao hợp tan mỗi ngày. Kẻ đến người đi, lòng cạn nghĩa kiệt, đành tiễn nhau qua lối cửa chia ly. Rõ ràng, ngay cả khi người ta 40, 50 hay thậm chí là 60, ly hôn vẫn là điều có thể xảy ra. Người ta bên nhau gần nửa kiếp người vẫn đành lòng bỏ nhau ra đi, thì huống hồ gì là mấy năm ngắn ngủi? Bài học này khó nhằn đấy, nhưng một khi được giao thì em phải học cho bằng được.  Mọi đàn bà phải ghi lòng tạc dạ để làm thế nào đứng dậy sau những đổ vỡ…

Cái gì đã đổ vỡ là tan tành, nhặt lên làm gì những muộn phiền xước tay?

Chẳng dễ dàng gì để đàn bà gạt phăng những hạnh phúc lẫn bất hạnh đã qua. Đàn bà vẫn giỏi lưu giữ những ký ức, ngay cả khi nó vốn không thể dành cho hiện tại. Người đàn ông từng chung chăn gối, từng hẹn thề đi cùng nhau đến mỏi gối chùng chân. Những yêu đương một thời hóa nghĩa tình vợ chồng sắt son. Đàn bà từng ly hôn chưa khi nào bỏ rơi được ngần ấy những hồi ức. Nhưng hãy hiểu, cái gì đã đổ vỡ là tan tành, nhặt lên làm gì những muộn phiền xước tay? Cứ mãi nắm lấy những khổ đau đã qua thì làm sao với tới được hạnh phúc sau này? Phải hiểu, đã ly hôn rồi thì phải sống cho chính mình. Đã từng muộn phiền và tổn thương bao nhiêu, sao giờ không thể yêu thương mình thêm đôi chút? Đừng nghĩ ly hôn là bất hạnh, hãy nghĩ ly hôn là cách để ta có thể hạnh phúc hơn.

 Đừng nghĩ ly hôn là bất hạnh, hãy nghĩ ly hôn là cách để ta có thể hạnh phúc hơn – Ảnh minh họa: Internet

Một lần dở dang chia ly, không có nghĩ là cả đời bất hạnh triền miên.

Đàn bà từng ly hôn thì sao, qua một lần đò thì thế nào? Đừng để những đổ vỡ đã qua quyết định chính hạnh phúc sau này của mình. Không cần biết ta đã trải qua những gì, quan trọng là ta đã sống thế nào sau những vấp ngã đó. Càng xinh đẹp, ngày một quyến rũ và sống thật tốt thì chẳng phải ta đã tốt hơn ta của hôm qua rồi sao? Một lần dở dang chia ly, không có nghĩa là cả đời bất hạnh triền miên. Dù cả thế gian này có bắt ta mang một cái kết không vui, thì bản thân ta cũng phải lựa chọn cho mình một cái kết hạnh phúc. Vì hơn ai hết, phải hiểu mình xứng đáng được hạnh phúc. Cái giá phải trả cho hạnh phúc chính là bằng lòng chấp nhận chia ly đã qua. Để đến một ngày, chắc chắn sẽ có người đủ trân trọng ta và sẽ biết ơn vì ta đã từng bản lĩnh thế nào…

Đừng làm lại điều gì cả, cứ hãy bắt đầu lại là được

Với đàn bà qua đỗ vỡ, đừng làm gì cả, cứ hãy bắt đầu lại là được. Bắt đầu cuộc sống cho chính mình, tự vuốt ve hạnh phúc của bản thân. Đừng nhìn lại, đừng cố công làm lại bất cứ điều gì đã qua. Đã đủ bản lĩnh bước ra khỏi bất hạnh thì phải can trường mà xây lại chính thế giới mà mình mong muốn. Từ tốn, từng chút một mà tạo dựng lại chính niềm vui, hạnh phúc và hy vọng của bạn thân. Đó mới là điều đàn bà từng ly hôn phải làm. Chứ không phải cứ nghĩ lại mải miết chuyện đã qua hay buồn lại một nỗi đau đã cũ.

Đừng làm lại điều gì cả, cứ hãy bắt đầu lại là được – Ảnh minh họa: Internet

Dậm thêm phấn hồng, tô đỏ thêm son, kiêu hãnh với đời.

Bao năm tháng bỏ bê chính mình? Phấn bám bụi, son phai màu đến nhường nào rồi? Giờ thì bước ra ngoài đi, dậm thêm phấn hồng, tô đỏ thêm son, kiêu hãnh với đời. Che mờ hết thảy những muộn phiền một thời, giờ chỉ trang hoàng cho đời mình những hy vọng và hạnh phúc. Đàn bà từng đi qua tổn thương vẫn luôn có thể kiêu hạnh như thế. Vì đã dám bước qua đổ vỡ, dám tìm lại chính mình tươi vui, chính là đã đủ bản lĩnh để chứng minh mình xứng đáng được hạnh phúc. Càng đi qua bất hạnh, phải càng mưu cầu hạnh phúc hơn bao giờ hết, đàn bà nhé!

Theo phunuvagiadinh

3 con giáp nữ sẵn sàng trở thành mẹ đơn thân, không cần chồng vẫn sống tốt

Họ luôn hết mình với gia đình, nhưng nếu cuộc hôn nhân chỉ mang lại cho họ sự khổ đau thì họ sẵn sàng vứt bỏ, ra đi không do dự và trở thành mẹ đơn thân mà không sợ định kiến của xã hội. Đặc biệt 3 con giáp dưới đây rất tự lực tự cường, dám buông bỏ để làm lại từ đầu.

Tuổi Tý

3 con giap nu san sang tro thanh me don than, khong can chong van song tot - 1

Người tuổi Tý luôn coi hôn nhân là mục đích cuối cùng trong tình yêu. Họ rất có trách nhiệm với gia đình. Họ luôn cố gắng để lo chăm lo chu đáo cho cuộc sống gia đình của cả nhà, là một người mẹ hiền, người vợ tốt điển hình.

Nhưng nếu cuộc hôn nhân của họ đi vào bế tắc, căng thẳng dẫn đến ly hôn thì họ cũng sẵn sàng buông bỏ để làm bà mẹ đơn thân. Họ cho rằng mình là người mạnh mẽ nhất, có thể thay thế chồng làm tất cả các việc nhà và chăm lo chu toàn cho con cái. Họ luôn độc lập và tự chủ về kinh tế.

Tuổi Mão

 3 con giap nu san sang tro thanh me don than, khong can chong van song tot - 2

Người tuổi Mão thường rất cẩn trọng với cuộc sống hôn nhân. Những người phụ nữ tuổi Mão cũng luôn biết cách để trở thành một người vợ lý tưởng, một người mẹ hiền, luôn tận tụy lo lắng cho con cái.

Tuy có cái nhìn bi quan trong tình yêu nhưng không phải người tuổi Mão không hề có mơ ước về cuộc sống hôn nhân hạnh phúc. Rất nhiều người đã kết hôn ngay khi phát hiện ra người tình trong mộng của mình. Nếu người trong mộng không được như ý, họ sẽ vượt qua mọi nỗi đau để bước ra ngoài cuộc hôn nhân và tiến lên vững vàng không chút lo sợ. Trông vẻ bề ngoài, phụ nữ tuổi Mão có vẻ yếu đuối mỏng manh nhưng trên thực tế họ là những người mạnh mẽ hơn bất cứ ai.

Phụ nữ tuổi Mão vốn thông minh, biết linh hoạt trong giao tiếp, bất kể là lúc nào, từ đầu đến cuối họ đều có yêu cầu cao với bản thân. Cho dù có gặp khó khăn, họ đều vượt qua và đảm bảo cuộc sống của mình luôn hoàn mỹ.

Tuổi Tỵ

 3 con giap nu san sang tro thanh me don than, khong can chong van song tot - 3

Người tuổi Tỵ sẽ luôn luôn gặp may mắn, thuận lợi và hạnh phúc trong tình yêu cũng như trong cuộc sống. Họ sẽ hết lòng yêu thương người bạn đời của mình nhưng mặt khác lại thường xuyên cảm thấy không hài lòng với thực trạng hiện tại của cuộc hôn nhân đó. Họ cũng là những người khá bảo thủ vì dù biết thừa là mình làm sai một việc gì đó những cũng nhất định không chịu nhận lỗi với gia đình.

Tuy nhiên, những chuyện ngoài ý muốn cũng có thể xảy ra với họ. Khi bước ra khỏi cuộc hôn nhân đã vỡ nát ấy, họ có tiền đề để nhanh chóng xây dựng cho mình cuộc sống mới, có công việc bận rộn để dễ nguôi ngoai nỗi đau.

Theo phununew3-con-giap-lam-me-don-than

Mẹ đơn thân: Không phải là tấm huân chương cho phụ nữ hiện đại

Chính vì việc mẹ đơn thân “tự nhiên thành mốt” và được tung hê nhiệt tình nên ý thức và quyết tâm gìn giữ hoặc đấu tranh cho hạnh phúc gia đình của các chị em cũng bị… lung lay.

Có lẽ chưa khi nào, xã hội Việt Nam bao dung và cởi mở với một lực lượng đang ngày càng lớn mạnh của những mẹ đơn thân như hiện nay.

Cả chủ động và bị động, những người phụ nữ này đang tác động đáng kể vào việc thay đổi cái nhìn quen thuộc của xã hội về hạnh phúc trong hôn nhân.

Me don than: Khong phai la tam huan chuong cho phu nu hien dai

Nhiều chị đã chuyển “bị động đơn thân” sang “chủ động đơn thân”. Ảnh minh họa.

Chủ động đơn thân là ngay từ đầu một số phụ nữ đã xác định sẽ nuôi con một mình, có kế hoạch về việc “chọn giống”, dự trù kinh tế, được trang bị kiến thức nền tảng về việc chăm sóc và nuôi dưỡng một đứa trẻ trong điều kiện không có sự xuất hiện của người đàn ông nào với tư cách là cha của chúng. Ở nước ngoài, trường hợp này xảy ra khá nhiều và phát triển một cách hết sức bình thường.

Bị động đơn thân là “chả may” trở thành mẹ đơn thân: chồng mất, ly hôn, không có chồng (theo kiểu mối quan hệ không được xã hội công nhận), bị bỏ rơi…Đại loại là không hề muốn nhưng vẫn bị cuộc sống biến thành mẹ đơn thân.

Ở Việt Nam hiện nay, mẹ đơn thân theo kiểu bị động chiếm đến 90%. Trong số đó có rất nhiều người từ “bị động đơn thân” đã chuyển được sang thế “chủ động đơn thân” tức là sắp xếp một cuộc sống rất tốt, rất văn minh và thực sự hạnh phúc ngay cả khi cuộc đời dồn ép tưởng sắp…chết đến nơi.

Me don than: Khong phai la tam huan chuong cho phu nu hien dai

Họ sắp xếp cuộc sống tốt, văn minh và hạnh phúc với lựa chọn “mẹ đơn thân” của mình.

Tuy nhiên, việc bây giờ đi đâu cũng gặp mẹ đơn thân (người trẻ nhất tôi gặp sinh năm 1997) và đặc biệt hơn là phong thái khiến dân tình choáng váng của một số mẹ khiến chúng ta không thể không suy nghĩ. Sự cởi mở của xã hội và sự mềm mại hơn của “miệng lưỡi thế gian” dường như được hiểu lệch lạc thành sự cổ xúy, khuyến khích phụ nữ “phấn đấu” trở thành mẹ đơn thân.

Đi đâu, tôi cũng hay gặp các bạn trẻ vỗ ngực “mẹ đơn thân”, tuyên ngôn chửi bới đàn ông, thực hành một cuộc sống kỳ cục như: trình bày việc mình hạnh phúc và tự do ra sao khi không lấy chồng, lập hội với nhau rồi tối ngày lên bar sàn, làm mẹ nhưng vẫn phải “cool” và chơi cho… bõ tuổi trẻ. Hoặc họ lên facebook than thở về việc nuôi con một mình để làm màu làm mè, lấy le với thiên hạ hoặc cho rằng phải làm mẹ đơn thân thì mới thuộc hàng “có máu mặt”, đám trẻ ranh mới nể. Mình có cảm giác như cái mác “mẹ đơn thân” được họ dùng như một tấm huy chương trên ngực áo, là cái đáng tự hào, đáng để “nể” trong xã hội hiện đại rồ dại này.

Chính vì việc mẹ đơn thân “tự nhiên thành mốt” và được tung hê nhiệt tình nên ý thức và quyết tâm gìn giữ hoặc đấu tranh cho hạnh phúc gia đình của các chị em cũng bị… lung lay, triệt tiêu. Tôi đã vô cùng hoang mang và thực sự lo sợ khi nhận được những tin nhắn như: “Chị ơi, em giải tán thằng đấy rồi, em không chịu được, trước kia em còn sợ chẳng nuôi con được một mình rồi hàng xóm dị nghị, chứ bây giờ em chẳng cần nữa, em thấy sống như chị còn vui hơn”.

Gần đây đọc các bài phỏng vấn một vài người mẹ đơn thân nổi tiếng, tôi thấy phóng viên đều có một câu hỏi rất giống nhau: Chị cảm thấy thế nào khi trở thành một hình mẫu điển hình cho việc phụ nữ mạnh mẽ dũng cảm khi ly hôn và nuôi con một mình, là động lực cho rất nhiều phụ nữ quyết tâm hơn trong việc khẳng định giá trị bản thân?.

Me don than: Khong phai la tam huan chuong cho phu nu hien dai

Chẳng ai muốn mình trở thành một “super woman”, một mẹ đơn thân đầy nỗi buồn khi nuôi con một mình

Trời đất, điển hình cái gì chứ? Ai muốn đi nuôi con một mình cho cực? Việc trở thành mẹ đơn thân không phải để đi khoe với toàn thiên hạ, nhiều lúc phải thừa nhận rằng đó là một thất bại mà chúng ta không làm cách nào tránh né được. Thế nhưng, mẹ đơn thân vẫn phải sống, nhìn xuống vẫn thấy đôi mắt trẻ con long lanh ngước lên nhìn mình thì mình vẫn phải đương đầu ra mà sống, mà kiếm tiền, mà làm cho bản thân đỡ buồn đã.

Hơn nữa, theo quan điểm của mình thì nuôi một đứa trẻ là việc chúng ta không nên làm một mình trong bất kỳ hoàn cảnh nào. Phụ nữ sau khi ly hôn không nên tự quy trách nhiệm nặng nề cho bản thân về việc “một mình nuôi con”. Đó là thiệt thòi cho đứa trẻ chứ không phải là chứng minh cho sự tháo vát và mạnh mẽ của bạn. Mọi đứa trẻ đều cần sự chăm sóc và dạy dỗ của cha và mẹ ngay cả khi cả hai không còn ở bên nhau. Không thiếu cách để chúng ta đáp ứng được điều đó cho chúng mà không cần phải duy trì một cuộc hôn nhân tồi tệ.

Đừng nên biến gia đình trở thành vỏ bọc cho những bất ổn về hôn nhân. Nhưng cũng đừng ảo tưởng về cái mác “mẹ đơn thân” mà không hiểu rằng chiếc huân chương trên ngực áo ấy là một bộ sưu tập những nỗi đau mà chúng ta phải cố gắng vượt qua.

Theo phununew

Ly hôn, độc thân và mẹ đơn thân…

Kinh tế xã hội càng phát triển, tỉ lệ ly hôn – nhất là các cặp vợ chồng trẻ – ngày càng cao. Khuynh hướng sống độc thân của thanh niên – cả nam lẫn nữ – cũng tăng.

Không chỉ ở các nước phát triển phương Tây, Nhật Bản, Hàn Quốc… mà ngay cả các nước mới nổi và đang phát triển như Trung Quốc, Việt Nam… cũng tăng với tỉ lệ đáng lo.

Theo một cuộc điều tra của một nhóm nghiên cứu xã hội tình nguyện, hiện nay tại các TP lớn ở Việt Nam, đặc biệt là Hà Nội và TP.HCM, hiện tượng giới trẻ “tôn thờ chủ nghĩa độc thân” và phụ nữ “làm mẹ đơn thân” (single mom) trong giới trẻ có chiều hướng ngày càng phát triển.

Sống độc thân và làm mẹ đơn thân – “single mom”

Nhiều phụ nữ đầy đủ điều kiện để có một mái ấm gia đình vẫn từ chối các cơ hội làm vợ, làm mẹ. Còn các bạn nam ngày càng lấy vợ trễ, một phần vì thích độc thân tự do bay nhảy và cũng vì nhiều bạn gái không muốn trói buộc trách nhiệm sớm!

Ông bạn nhà văn của tôi tuổi đã ngoài 60, có hai cô con gái hàng tuổi “băm”, học hành đậu đạt, nhan sắc cả hai đều trên trung bình. Cô chị 35 tuổi, phó giám đốc một ngân hàng; cô em băm ba, làm ở một công ty phần mềm. Thế nhưng chưa cô nào chịu lấy chồng. Gặp anh bạn ở quán nhậu, tôi buột miệng hỏi: “Chừng nào mời bạn bè uống rượu mừng mấy ái nữ ông đây?”. Bạn tôi nâng ly bảo, giọng không vui không buồn: “Thì rượu đây, xin mời. Thôi, mặc chúng nó. Đứa lớn bảo: “Con chỉ thích sống độc thân cho khỏe. Nhìn thấy cảnh bạn bè cưới năm trước, năm sau ly hôn, con chán lắm””. Tôi nói an ủi ông bạn già: “Cái ý đó cũng hay chứ! Còn hơn lấy nhau ít lâu lại bỏ nhau, hay cắn đắn nhau như chó với mèo. Ít bữa lại thấy con gái bồng cháu ngoại về khóc lóc đòi ở lại với bố mẹ luôn, còn rầu hơn!”.

Bạn tôi nốc một hơi cạn ly bia, rầu rĩ: “Còn con em nó bảo: “Con ở vậy với bố mẹ sướng hơn. Lấy chồng chi cho mệt. Mai mốt khi nào thích, con kiếm đứa con. Làm mẹ đơn thân khỏe re, chẳng phiền phức. Bố cũng sẽ có cháu ngoại bồng mà!”. Tôi nghe nó nói mà nổi khùng. Nó còn hỏi tôi: “Bố có xem bộ phim Sống với mẹ chồng đang chiếu trên VTV không? Gặp bà mẹ chồng như thế thà ế dài còn hơn!”. Tôi không xem phim nên chỉ biết lắng nghe”. Chợt một bà sồn sồn lên tiếng: “Coi bộ xem bộ phim này xong nhiều cô bỏ ý định lấy chồng luôn!”.

Ly hôn, độc thân và mẹ đơn thân... - ảnh 1
Kinh tế thay đổi và tình cảm con người cũng thay đổi.

Ly hôn và sống thử

Bây giờ chuyện ly hôn, nhất là đối với những cặp vợ chồng trẻ gần như là “chuyện thường ngày ở huyện”. Mới thấy họ lấy nhau, đám cưới hoành tráng, tiệc tùng linh đình. Đùng một cái, năm sau nghe họ bỏ nhau. Cô con gái út của chú tôi lấy chồng là người yêu từ thuở học chung trung học phổ thông, đến khi tốt nghiệp đại học, ra trường vài năm, tức gần bảy, tám năm mới lấy nhau. Tưởng mối tình sâu đậm, khắng khít như thế chắc sẽ bền lâu. Nhưng chỉ hai năm sau cả hai đã đưa nhau ra tòa ly hôn. Cô em tôi được tòa quyết cho nuôi đứa con gái bé bỏng mới thôi nôi, chồng phải tài trợ nuôi con đến trưởng thành. Cô đem con về nhà bố mẹ ở nhờ, vì trước đó vợ chồng chỉ mua được căn hộ chung cư trả góp, ly hôn chồng ở lại tiếp tục góp và “thối” lại cho vợ được vài trăm triệu đồng! Tôi đến thăm chú, gặp cô em không tiện hỏi ly hôn do lỗi ai nhưng xót xa nhìn đứa trẻ thơ bé bỏng tội nghiệp. Cô em tôi nói: “Biết vậy hồi đó… sống thử xem sao”. Rồi cô bảo có nhỏ bạn người Hà Nội làm chung công ty, nó sống thử với bạn trai cả năm rồi, thấy vui vẻ lắm! Tôi cũng nghe rất nhiều trường hợp các bạn trẻ, phần lớn là sinh viên hay công nhân xa nhà sống thử. “Đậu gạo nấu cơm chung”. Thích thì tiến tới, cảm thấy không hợp hay chán nhau thì vẫy tay chào nhau! Tôi hỏi: “Thế bạn em có tính tiến tới không?”. Cô bảo: “Hình như họ chẳng quan tâm tới chuyện chính thức lấy nhau. Một phần vì gia đình hai đứa ở quê xa, cũng đỡ lo cha mẹ biết phiền lòng. Còn em, ông già mà biết ổng cạo đầu! Với lại bọn em yêu nhau cả bảy, tám năm, tưởng là hiểu nhau, ai ngờ…”. Nói đến đây cô nghẹn lời. Tôi an ủi cô, cái gì cũng có cái giá của nó, em à. Thôi em ráng lo cho thằng bé. Khi con lớn, biết đâu em sẽ gặp người khác ưng ý, lại đi bước nữa. Em còn trẻ mà, lo gì.

Cô em tôi giãy nảy, một lần thôi, anh ơi. Em lo cho con lớn rồi sống một mình ung dung tự tại, không dại chi rước buồn phiền nữa.

Theo plo

Những cô gái “kiêu kỳ”, quyết làm mẹ đơn thân

Họ mạnh mẽ, chấp nhận đương đầu với định kiến xã hội và những khó khăn khi làm mẹ đơn thân.

Vì nhiều lý do, một số phụ nữ không lấy chồng nhưng vẫn quyết định sinh con. Điểm chung ở họ là mạnh mẽ, chấp nhận đương đầu với định kiến xã hội và những khó khăn khi làm mẹ đơn thân.

Khát khao làm mẹ

Khi biết chúng tôi hẹn gặp với ý định viết về mình, chị Nguyễn Duyên Hà (43 tuổi, ngụ phường 7, TP. Vũng Tàu) không chút ngại ngùng, đồng ý tiếp chuyện vào khoảng thời gian rảnh hiếm hoi của buổi tối đầu tuần. Nghe tiếng chuông cửa, cô con gái hơn 3 tuổi của chị nhanh nhảu chạy ra xem. Chị theo sau mở cửa, tươi cười nói thay lời chào: “Ba mẹ chị đi vắng, ở nhà chỉ có hai mẹ con nên bé đang “hành” bà mẹ già. Mẹ già, con mọn vất vả lắm cô ạ”!

Chị Duyên Hà trầm ngâm kể, chị vốn là người cứng cỏi, mạnh mẽ, có thu nhập cao, tài chính vững vàng. Với đặc thù công việc kinh doanh bất động sản, chị có mối quan hệ rộng, tiếp xúc với nhiều người nên chị tự nhận mình là hiểu rõ đàn ông. Những điều đó đã tạo nên một cô gái “kiêu kỳ” trong tình yêu nơi chị. Vì thế, chị luôn tỏ ra… cảnh giác mỗi khi có người khác giới muốn tìm hiểu mình vì sợ bị họ lợi dụng.

nhung-co-gai-kieu-ki-lam-me-don-than

Thời gian thoi đưa, bước qua tuổi 30, chị mới thảng thốt nhận ra mình vẫn đi về lẻ bóng. Dù vậy, chị không muốn nhắm mắt đưa chân lấy đại một người làm chồng. Những lúc một mình, nghĩ về tuổi già, chị thấy rằng cần có một đứa con. “Bước qua tuổi 30, tôi nhận ra rằng nếu không lấy chồng, mình vẫn cần một đứa con để nương tựa khi về già nhưng một phần còn ngại dư luận, phần khác gặp phải sự phản đối quyết liệt của ba mẹ nên cứ đắn đo, lần lữa. Vì vậy, mãi đến năm 39 tuổi, tôi mới quyết định sinh con bằng phương pháp thụ tinh nhân tạo. Ba mẹ tôi cũng không còn nặng nề chuyện tôi làm mẹ đơn thân nữa”, chị Hà chia sẻ.

Theo chị Hà, quá trình mang thai, sinh con và chăm con, chị đều tự lực là chính, bởi mẹ chị đã già yếu. “Tôi đã chuẩn bị tâm lý sẵn sàng đối diện dư luận khi bỗng dưng không có chồng mà lại có con. Thế nhưng, bạn bè, đồng nghiệp và cả người thân đã thấu hiểu và ủng hộ quyết định của tôi”, chị Duyên Hà tâm sự. Dù xác định làm mẹ đơn thân là sẽ đối diện nhiều khó khăn nhưng đôi lúc chị cũng không khỏi chạnh lòng. Ấy là những khi con đau, bệnh, chị phải đưa con đi bệnh viện một mình hay những đêm thức trắng chăm con. “Mọi chuyện rồi cũng qua, giờ cháu đã được hơn 3 tuổi, xinh xắn và rất ngoan. Mỗi ngày, thấy con vui cười là bao mệt mỏi như tan biến”, chị Duyên Hà nói thêm.

Chị Lê Thanh Mai (37 tuổi, ngụ phường 1, TP. Vũng Tàu) lại chọn cách làm mẹ đơn thân và cắt đứt mọi liên lạc với cha của đứa trẻ vì không cảm nhận được tình yêu với người đàn ông đó. Chị Mai kể, trước đây, chị làm việc tại một công ty truyền thông ở TP. Hồ Chí Minh. Anh là đồng nghiệp của chị, có ngoại hình cao ráo, đẹp trai. Hai người có quan hệ trên mức tình bạn và có lúc tưởng rằng có thể tiến tới hôn nhân, nhưng lạ thay chị không có cảm giác yêu đương khi bên anh. Vì vậy, khi biết mình có thai, chị quyết định nghỉ việc, về Vũng Tàu sinh nở, nuôi con một mình và cắt đứt mọi liên hệ với anh. “Đứa con là của riêng tôi và tôi sẽ nuôi dạy cháu thật tốt”, chị Mai quả quyết.

Chị Dương Thanh Thúy (32 tuổi, nhân viên ở một DN nhà nước ở TP. Bà Rịa) thì quyết định làm mẹ đơn thân sau một biến cố cuộc đời. Năm 24 tuổi, cô kỹ sư nông nghiệp mới ra trường với bao hoài bão ấy bị tai nạn lao động phải cắt bỏ một bên chân. Sau vụ tai nạn, người yêu đã rời xa chị. Biết rằng sẽ khó có người đàn ông nào chấp nhận đến với mình nên sau nhiều đêm suy nghĩ, chị quyết định sinh con một mình. Trước khi sinh con, chị gặp lãnh đạo công ty trình bày hoàn cảnh, nguyện vọng của mình. Rất may, lãnh đạo đơn vị và cả đồng nghiệp đều hiểu và tạo điều kiện giúp đỡ chị trong thời gian mang thai và nuôi con nhỏ. Hiện nay, con gái chị Thúy đã được 4 tuổi, có khuôn mặt xinh xắn giống mẹ. Nhìn 2 mẹ con chị Thúy hạnh phúc bên nhau, tôi thầm nghĩ đó là quyết định đúng đắn của chị.

Phải nỗ lực nhiều hơn

Chị Duyên Hà tâm sự, làm mẹ đơn thân, chị luôn phải nỗ lực gấp hai, gấp ba những phụ nữ bình thường, bởi cùng lúc phải đảm nhiệm hai vai trò của người cha và người mẹ. Tuy nhiên, khi con lớn dần cũng là lúc chị lo lắng chưa biết sẽ trả lời con ra sao khi một ngày nào đó, con thắc mắc về cha của mình. “Bất đắc dĩ tôi mới phải làm mẹ đơn thân. Tôi đã chuẩn bị những thứ tốt đẹp nhất dành cho con và sẵn sàng tinh thần để đương đầu với những khó khăn. Thỉnh thoảng, bạn bè thân thiết vẫn hỏi đùa cha cháu là ai, tôi cũng nửa đùa nửa thật trả lời: Bác sĩ ở Bệnh viện Từ Dũ. Tôi dự định khi con gái lớn thêm và đủ hiểu biết, tôi sẽ nói cho cháu rõ để cháu hiểu và thông cảm với quyết định của mẹ mình”, chị Duyên Hà chia sẻ.

nhung-co-gai-kieu-ki-lam-me-don-than2

Còn chị Thúy cho rằng, khoảng thời gian mang thai và sinh con đối với người không lành lặn vất vả hơn gấp bội người bình thường. Dù lường trước những khó khăn, nhưng việc thiếu vắng sự chăm sóc, sẻ chia của người đàn ông cũng khiến chị không khỏi có những phút chạnh lòng. Nhưng với tình yêu thương con và khát khao làm mẹ, chị đã vượt qua tất cả. “Lúc đi làm giấy khai sinh cho con, khi viết vào tờ khai con không có cha tôi cảm thấy mình có lỗi với con quá. Nhưng vì hoàn cảnh éo le nên tôi mới phải lựa chọn con đường đó. Tôi tin rằng, khi lớn lên, con sẽ thông cảm và thấu hiểu cho nỗi lòng của mẹ”, chị Thúy tâm sự.

Thạc sỹ Nguyễn Thị Mỹ Hạnh, Giám đốc Trung tâm truyền thông – tư vấn – đào tạo Ý Tưởng Việt (TP. Hồ Chí Minh) cho biết, chị đã từng tiếp nhiều trường hợp làm mẹ đơn thân đến trung tâm để nhờ tư vấn. Một số người nhìn bên ngoài mạnh mẽ nhưng cũng có những khi họ rất yếu đuối và muốn con họ có một gia đình trọn vẹn. Nhưng thông thường, những phụ nữ đã quyết định làm mẹ đơn thân là những người có suy nghĩ độc lập, không muốn phụ thuộc vào người khác và có sự chuẩn bị tốt cả về tâm lý lẫn kinh tế. “Hiện nay, xã hội đã có cái nhìn tích cực hơn với những người mẹ đơn thân. Tuy nhiên, họ vẫn phải chịu nhiều áp lực nên rất cần sự đồng cảm, chia sẻ từ cộng đồng, để họ có thêm niềm tin, động lực nuôi dạy con nên người, không bị thua thiệt so với chúng bạn”, bà Mỹ Hạnh nói.

Theo nld

Phụ nữ đơn thân nuôi con – Điều không đơn giản

Trước đây, việc phụ nữ đơn thân nuôi con là điều hiếm thấy trong xã hội. Tuy nhiên, những năm gần đây, trường hợp phụ nữ đơn thân sinh con và nuôi dạy con ngày càng phổ biến hơn.

Quyết định một mình sinh và nuôi con

Nguyên nhân của hiện tượng này một phần do xu hướng cuộc sống ngày nay đã thoáng hơn trước. Eva không nhất thiết phải kết hôn mới có thể sinh con. Đồng thời, tỉ lệ ly hôn tăng cao cũng góp phần làm gia tăng số lượng các bà mẹ đơn thân nuôi con.

Tuy nhiên, liệu họ có thể một mình kiếm tiền nuôi bản thân và con mà không cần đến sự chia sẻ tài chình của người đàn ông? “Câu trả lời là rất khó”, chị Diễm Lệ, 30 tuổi, đúc kết. Chị là trưởng phòng maketing của một công ty in ấn quảng cáo, đang sống tại Q.Bình Thạnh, TP.HCM.

Chị Lệ là một người phụ nữ có cá tính mạnh mẽ và đầy bản lĩnh. Trót yêu một người đàn ông đã có gia đình nhưng không muốn làm người thứ ba, chị chủ động chia tay sau khi biết mình có thai.

phu-nu-don-than-nuoi-con2

Muốn con ra đời trong một căn nhà thật đẹp và ấm cúng, chị dùng hết số tiền dành dụm để sửa lại căn nhà đang ở. Đi đâu, thấy gì đẹp, chị đều mua về cho con, từ chiếc nôi, ngựa gỗ đến gấu bông, quần áo trẻ sơ sinh…

Khi đứa bé chào đời, không thể một mình xoay sở trong 4 tháng thai sản, chị phải thuê thêm người giúp việc. Mỗi tháng, chị phải chi ra từ 7-8 triệu đồng cho các chi phí như: tiền điện, nước, tiền chợ, tiền lương cho người giúp việc, mua sắm cho con…

Thu nhập của trưởng phòng trước đây mình chị sống dư dả nhưng giờ chỉ vừa đủ cho hai mẹ con. Cũng từ lúc có đứa bé chị không còn tập trung và hết lòng với công việc như trước nữa.

“Thời gian ấy tôi nghe phong thanh chuyện sếp dự định tìm người có năng lực hơn để thay thế vị trí của mình. Nếu mất việc, tôi thật sự không biết làm sao để nuôi con. Tôi rối trí đến mất ngủ”, chị Diễm Lệ nhớ lại.

Khi bà nội trợ xông pha kiếm tiền

phu-nu-don-than-nuoi-con1

Cũng là một bà mẹ đơn thân nuôi con nhưng trường hợp của chị Cúc Phương, 27 tuổi, ngụ Q.Bình Tân, TP.HCM, có phần khác hơn.

Cách đây 6 năm, chị có một gia đình êm ấm với anh Hoàng Mạnh, 31 tuổi, phó phòng kinh doanh của một công ty chuyên phân phối các thiết bị điện ở Q.6, TP.HCM. Do thu nhập của chồng khá cao, chị Phương yên tâm ở nhà làm nội trợ và sinh cho chồng đứa con trai.

Thời gian sau, anh Mạnh cặp kè với một cô gái trẻ đẹp và thường xuyên về nhà đánh đập vợ. Không chịu nổi, chị Phương ly hôn. Vì con chung của hai người chưa đầy 3 tuổi, tòa giao cho chị Phương nuôi. Anh Mạnh phải trợ cấp nuôi dưỡng cho con đến năm 18 tuổi. Số tiền trợ cấp là 600.000 đồng/tháng.

“Thế nhưng, vừa ra khỏi tòa, anh ta đã tráo trở bảo mẹ con tôi đừng hòng nhận được một đồng bố thí. Giận quá, tôi tuyên bố không cần đến tiền trợ cấp mà sẽ một mình nuôi con”, chị Phương kể lại.

Sau đó, chị dọn về nhà bố mẹ ruột. Do chỉ mới tốt nghiệp phổ thông và chưa có kinh nghiệm làm việc nên chật vật lắm, chị Phương chỉ kiếm được một chân phụ bếp tại một nhà hàng nhỏ.

Mỗi ngày chị làm từ 9 giờ sáng đến 5 giờ chiều, thỉnh thoảng phải làm thêm giờ nếu khách đông. Tiền lương mỗi tháng của chi khoảng 1.500.000 đồng nên mẹ con chị sống khá khó khăn.

“Con càng lớn, chi phí trường lớp và sinh hoạt càng nhiều. Cầm cự được hơn năm, tôi bấm bụng gặp chồng cũ để đòi tiền trợ cấp”.

“Anh ta liền nhắc lại câu nói ngày xưa của tôi và miệt thị không tiếc lời. Tôi thật sự hối hận vì đã không yêu cầu chồng cũ thực hiện trách nhiệm với con ngay từ đầu”, chị Phương tâm sự.

Theo lời khuyên của người quen, chị Phương làm đơn gửi các cơ quan có thẩm quyền để mong đòi lại sự công bằng cho con. “Tôi biết không dễ để buộc chồng cũ có trách nhiệm, nhưng đây là điều cần thiết để đảm bảo cuộc sống của hai mẹ con, không chỉ bây giờ mà cả sau này”, chị Phương cho biết.

Tìm việc làm tốt trước khi quyết định

Có thể thấy ngoài áp lực tinh thần, các bà mẹ đơn thân nuôi con còn phải chịu nhiều áp lực tài chính. Việc làm với họ lúc này rất quan trọng vì đó gần như là nguồn thu duy nhất cho mọi chi tiêu.

Hãy thử tưởng tượng bạn sẽ phải một mình đối mặt từng ngày với nguy cơ lạm phát, giá cả tăng cao, chi phí phát sinh theo quá trình trưởng thành của con…Tất cả những điều này thật không đơn giản và dễ dàng.

Vì vậy, nếu quyết định nuôi con một mình, bạn cần chuẩn bị kỹ về điều kiện kinh tế. Trước tiên, bạn cần tìm một công việc ổn định với mức thu nhập đủ cho sinh hoạt của mẹ con bạn.

phu-nu-don-than-nuoi-con

Nếu là người chỉ quen việc nội trợ, bạn nên sắp xếp thời gian theo học các lớp nghiệp vụ ngắn hạn để tìm một công việc tốt trước khi đệ đơn ra tòa xin ly hôn.

Bạn cần lưu ý chồng cũ có thể dùng lý do bạn không đủ khả năng nuôi con để giành quyền nuôi con của bạn, vì vậy, một công việc với mức lương ổn định rất cần thiết.

Bạn cũng không nên quá trông chờ vào khoản trợ cấp của chồng cũ. Luật quy định việc cấp dưỡng của người cha hoặc mẹ không trực tiếp nuôi con là nghĩa vụ bắt buộc, nhưng không phải ai cũng đủ trách nhiệm để thi hành.

“Khi bắt đầu vác đơn kiện chồng cũ, trường hợp sau ly hôn, người cha không trợ cấp đầy đủ cho con theo phán xử của tòa không phải là hiếm. Phần lớn các ông bố đều rũ bỏ trách nhiệm với con. Những người thực hiện nghiêm túc chỉ chiếm con số nhỏ”, chị Phương ngao ngán nói.

Do đó, các bà mẹ đơn thân cần phải tự chủ tài chính. Tuy nhiên nói như thế không có nghĩa bạn nên bỏ lơ việc trợ cấp của chồng cũ. Ngay cả khi kiếm được thu nhập cao, bạn cũng phải truy đòi trợ cấp cho con.

Số tiền này, cũng như tài sản thừa kế từ người cha, là quyền lợi chính đáng của con bạn và được pháp luật công nhận. Mặt khác, đó cũng là một cách để con bạn bớt tủi thân khi bố không trực tiếp nuôi dưỡng mình.

Cẩn thận hơn, trong thời kỳ hôn nhân, bạn nên soạn hợp đồng hôn nhân để liệt kê những tài sản chung của hai vợ chồng. Bản hợp đồng sẽ đảm bảo tài chính của bạn trong trường hợp ly hôn. Đây là phương án an toàn cho cả bạn và con.

Luôn có kế hoạch tài chính hợp lý

Ngoài ra, bạn không nên bằng lòng với mức thu nhập vừa đủ cho mọi khoản chi tiêu hoặc chỉ dư chút ít. Hãy nhớ bạn là chỗ dựa duy nhất của con! Vì vậy, mức độ rủi ro trong quá trình nuôi dưỡng cũng tăng lên.

Để giảm thiểu rủi ro, bạn nên dành một phần thu nhập để mua bảo hiểm cho con đến năm 18 tuổi. Đừng tiếc khoản tiền này vì bạn được trả một khoản lãi hàng tháng!

Trong trường hợp không có rủi ro nào xảy ra, khi thanh lý hợp đồng, con bạn sẽ được nhận lại đầy đủ cả vốn lẫn lãi. Khoản tiền này rất hữu dụng khi cháu muốn đi du học hoặc kinh doanh riêng.

Quá trình một mình nuôi con đối diện với nhiều rủi ro nên bạn đừng quên lập một kế hoạch tài chính ngay từ ban đầu. Kế hoạch bao gồm ngân sách chi tiêu, học tập của con, chăm sóc sức khỏe, tiền tiết kiệm…Bạn không nên vì thu nhập cao mà chủ quan bỏ qua việc lập kế hoạch tài chính.

Như trường hợp của chị Diễm Lệ, nếu chủ động lập kế hoạch tài chính ngay từ khi mang thai, chị sẽ không lâm vào tình trạng thâm hụt ngân sách.

“Vừa stress vì lo tính toáng chi tiêu vừa lo lắng vì sợ mất việc, tôi mất ngủ triền miên. Cuối cùng, tôi quyết định xin nghỉ phép để đến gặp chuyên viên tâm lý và điều trị trong hai tuần”, chị Lệ cho biết.

Sau khi giải tỏa được căng thẳng, chị bắt đầu sắp xếp lại kế hoạch tài chính của mình. Chị quyết định bán bớt những vật dụng còn mới nhưng không dùng đến cho những bà mẹ có con nhỏ.

Chị ngăn tầng một của ngôi nhà thành hai phòng và cho sinh viên nữ thuê. Hai mẹ con chị sống ở tầng trệt và tầng lửng.

Thay vì thuê người giúp việc, chị gửi bé ở nhà trẻ và tự chăm sóc con, quán xuyến việc nhà sau khi tan sở. Chị cũng giảm hẳn thói quen đi siêu thị mà thường đi chợ để tiết kiệm chi phí.

Với khoản thu nhập hàng tháng, chị dành 15% để mua bảo hiểm cho con đến năm 18 tuổi. Chị dành 50% cho các sinh hoạt hàng tháng, 10% cho việc chăm sóc sức khỏe và 25% còn lại cho nhu cầu giải trí, gửi biếu bố mẹ, phòng thân…

“Khi áp lực kinh tế đã được giải tỏa, các ý tưởng cho công việc maketing lại trở về. Tôi hăng say lao vào công việc và dần củng cố lại vị trí của mình. Sếp tôi rất hài lòng và đã tăng lương cho tôi khi tái ký hợp đồng vào tháng trước”, chị Diễm Lệ hào hứng nói.

Không có điều kiện tốt như chị Diễm Lệ nhưng chị Cúc Phương cũng cố gắng xoay xở hết sức mình trong thời gian chờ truy đòi tiền trợ cấp. “Tôi biết việc kiện tụng sẽ kéo dài nên không thể ngồi chở may rủi được”, chị Cúc Phương chia sẻ.

Chị vay của bố mẹ một ít tiền để theo học một lớp nấu ăn. Vừa học vừa tích lũy kinh nghiệm, tay nghề chị ngày một tiến bộ. Một năm sau, chị trở thành bếp chính và được tăng lương gấp đôi.

Cũng thời gian đó, chồng cũ của chị, sau nhiều lần hầu tòa, đã đồng ý trợ cấp đầy đủ. “Thu nhập 3.000.000 đồng/tháng đủ để chi tiêu sinh hoạt. Vì vậy, tôi gửi hết tiền trợ cấp của con vào ngân hàng, để dành cho việc học của cháu”.

“Hiện tại, tôi vẫn vừa làm vừa học. Khi thành thạo, tôi sẽ xin vào những nhà hàng lớn để nâng cao thu nhập. Con càng lớn, chi phí sinh hoạt càng nhiều nên tôi phải chuẩn bị từ bây giờ. Dù đơn thân nhưng tôi tin có thể mang lại cuộc sống đầy đủ cho con”, chị kết luận một cách đầy tự tin.

Theo tintuconline

Bạn gái tôi muốn làm mẹ đơn thân

Tôi đề cập đến chuyện đám cưới, bạn gái làm tôi sốc khi cô ấy nói: “Em không muốn cưới, em muốn có con với anh thôi”.

Tôi và em yêu nhau được hơn 3 năm. Trước khi quen em, tôi cũng là người đàn ông khá đào hoa, có sự nghiệp ổn định, ngoại hình cũng khá nên các bạn gái trước kia của tôi đều xinh đẹp. Nhưng những mối tình của tôi đều không dài lâu, thường chỉ kéo dài tối đa 1 năm. Mỗi khi các cô bạn gái cũ bóng gió nói đến chuyện kết hôn là tôi đều lảng đi và sau đó thì chia tay trong lặng lẽ. Thú thực, nhìn những người bạn của tôi lập gia đình sớm đều than thở cuộc sống gia đình tù túng, chồng đi nhậu một chút với bạn bè thì vợ càm ràm, nhăn nhó, nhiều cô vợ còn yêu cầu chồng phải thay đổi các thói quen xấu… là tôi thấy ớn. Tôi không muốn lập gia đình sớm, vì muốn tận hưởng cuộc sống vui thú độc thân.

ban-gai-toi-muon-lam-me-don-than

Yêu em, tôi cảm thấy mình rất thoải mái, vui vẻ vì cô ấy không gây áp lực cho tôi về bất cứ chuyện gì. Cô ấy từng nói với tôi: “Anh cứ là anh, hãy làm những gì mà anh thấy thích. Anh vui là em cũng vui rồi”. Chúng tôi cùng nghe những bản nhạc rock ưa thích, đi du lịch cùng nhau, xem phim, chơi game… Thỉnh thoảng cuối tuần, cô ấy vào bếp nấu ăn đãi tôi. Có một hai lần khi nhìn dáng cô ấy cắm cúi nấu ấn, tôi đã nghĩ đến chuyện cưới cô ấy làm vợ. Đó thực sự là những giây phút bình yên và hạnh phúc đối với tôi sau những ngày làm việc mệt nhọc. Nhưng tôi vẫn cứ chần chừ…

Nhưng tôi đã thay đổi suy nghĩ khi gần đây má tôi nhập viện vì lên huyết áp. Những ngày nằm viện, má cứ nhắc đi nhắc lại việc bà mong muốn thấy tôi lập gia đình trước khi bà mất. Thật ra bệnh tình của má tôi không nặng lắm nhưng do tâm lý lo lắng nhiều nên bệnh không thuyên giảm. Tôi đã phải trấn an má: “Con sẽ sớm đám cưới, má đừng lo quá”.

Sau khi suy nghĩ vài hôm, tôi quyết định chuẩn bị một bữa tối lãng mạn, bất ngờ và nói lời cầu hôn với cô ấy. Tôi cứ nghĩ cô ấy sẽ vui mừng hạnh phúc và đồng ý ngay. Nhưng sau khi lặng thinh một hồi, cô ấy nói: “Em xin lỗi, anh cũng biết là em không thích kết hôn mà. Lý do tại sao thì anh cũng đã biết”.

Trước kia, cô ấy từng kể với tôi hoàn cảnh gia đình không hạnh phúc của cô ấy. Ba mẹ cô ấy suốt ngày gây gổ nhau. Ba cô ấy là người đàn ông lăng nhăng nên mẹ cô ấy quanh năm chỉ lo đi đánh ghen rồi khóc lóc, đau khổ. Không những vậy, mỗi khi uống rượu say về ba cô lại đánh mẹ. Cô ấy nhiều lần thuyết phục mẹ nên ly hôn nhưng bà không chịu, mặc dù hơn chục năm nay ba mẹ cô ấy đã thực sự cạn tình với nhau.

ban-gai-toi-muon-lam-me-don-than1

Cô ấy từng nói với tôi: “Em không hiểu tại sao nhiều người lại vì một tờ giấy hôn thú, vì một đám cưới hình thức mà lại trói buộc cuộc đời của mình như vậy. Em sẽ không như vậy, em sẽ không kết hôn”. Lúc nghe cô ấy nói vậy, tôi cũng không để tâm vì tôi cũng chưa nghĩ đến chuyện kết hôn, phần khác tôi nghĩ cô ấy chỉ nói chơi vậy thôi chứ con gái nào lại không thích có một đám cưới lãng mạn.

Khi cô ấy từ chối lời cầu hôn, tôi quá bất ngờ nên bảo cô ấy: “Không lẽ em không lấy chồng, sống một mình đến cuối đời sao?” thì cô ấy cười: “Em sẽ làm single mom, sinh một đứa con với anh rồi tự nuôi con một mình. Anh không cần phải có trách nhiệm với em và con”.

Mấy hôm nay, tôi đau đầu vì nghĩ cách thuyết phục bạn gái thay đổi suy nghĩ, nhưng tôi thực sự không biết phải nói như thế nào để cô ấy nghe theo vì tính cô ấy rất bướng bỉnh và bảo thủ.

Theo phunu

Nhiều phụ nữ làm mẹ đơn thân vì hoàn cảnh bắt buộc

Nhiều phụ nữ làm mẹ đơn thân không phải do họ muốn mà do hoàn cảnh bắt buộc, khiến họ không còn lựa chọn khác…

Tôi không ủng hộ trào lưu làm mẹ đơn thân, nhưng  cũng kêu gọi mọi người không nên quá khắc khe đối với những người phụ nữ làm mẹ đơn thân. Vì trong số đó, không ít những người do hoàn cảnh bắt buộc, không còn lựa chọn nào khác, họ phải chấp nhận làm mẹ đơn thân.

nhieu-phu-nu-lam-me-don-than-do-hoan-canh

Tôi xin kể câu chuyện về một người bạn thân của tôi. Đó là một cô gái có khuôn mặt khá xinh xắn, sẽ có rất nhiều người đàn ông yêu thương và để ý đến bạn tôi nếu như cô ấy không bị tật ở chân, khiến những bước đi của bạn trở nên khó nhọc. Ở quê tôi người ta gọi là bị “thọt” chân.

Không tự tin với hình thức của mình, sợ bị bạn bè chê cười nên bạn tôi bỏ học từ cấp 2. Chúng tôi vẫn đi học và lấy chồng, sinh con đẻ cái, mỗi lần trở về quê thấy bạn tôi vẫn lủi thủi một mình. Bố mẹ thì già cả rồi cũng phải chết, anh chị em thì ai cũng có vợ có chồng, bạn bè thì thi thoảng mới gặp gỡ, cô bạn tôi buồn tủi và chỉ khao khát có một đứa con.

Rồi có một người quen làm mối, bạn tôi cũng quen được một người đàn ông có vợ, anh ta đồng ý cho bạn tôi một đứa con nhưng đề nghị phải giấu kín vì sợ bị vợ phát hiện gia đình sẽ tan nát.

Từ khi có đứa trẻ, bạn tôi vui vẻ và yêu đời hẳn chứ không cáu kỉnh và khó tính như hồi trước. Bây giờ người bạn tôi đã 40 tuổi và đứa con năm nay cũng đã lên 8 tuổi. Ngày bé, mỗi lần con hỏi bạn tôi thường noi dối con rằng bố đi công tác, rồi con lớn lên, không thể nói dôi tiếp được bạn tôi nói thật hoàn cảnh cho con biết. Bạn tôi kể, từ đó con không bao giờ hỏi về bố nữa.

nhieu-phu-nu-lam-me-don-than-do-hoan-canh1

Biết con thiệt thòi, bạn tôi cũng cố gắng làm việc để có thể lo cho con bằng bạn bằng bè. Có lẽ vì hiểu được sự vất vả của mẹ, nên đứa trẻ ấy rất ngoan và biết thương mẹ. 8 tuổi, con nhà tôi chưa biết làm gì, nhưng con bạn tôi đã biết giúp mẹ nhặt rau, cắm cơm và rửa chén bát.

Ai cũng có quyền làm mẹ, trong trường hợp như bạn tôi thì cô ấy đáng được thông cảm hơn là lên án. Bởi họ cũng khát khao cuộc sống gia đình lắm chứ, cũng khát khao có một người đàn ông để chăm sóc, dựa dẫm và yêu thương lắm chứ, nhưng hoàn cảnh không cho phép thì phải chấp nhận làm mẹ đơn thân. Và đây là những người mẹ đáng được tôn trọng, họ hoàn toàn xứng đáng làm mẹ.

Theo vietgiaitri

Là phụ nữ, đừng quá phụ thuộc vào đàn ông

Và nếu, đàn ông đã làm phụ nữ tổn thương được thì đương nhiên ta cũng làm điều ngược lại được. Nhưng thôi, nếu ta rộng lượng ta có thể bỏ qua, phụ nữ…luôn phải mạnh mẽ, luôn phải thông minh…luôn phải nghĩ…chẳng có điều gì có thể làm mình tổn thương được thì như vậy mới sống được.. Hãy quên cái quá khứ chết tiệt đi, thôi xấu hổ đi, đứng thẳng vươn vai và khởi đầu cho mình một sự lựa chọn mới, phụ nữ cá tính là khi có thể tự mình kiếm ra tiền nuôi mình cho dù không có đàn ông.

Tôi vốn không phải là người quá yếu đuối trong chuyện tình cảm..hay.. vì quá bi lụy vào tình yêu mà đánh mất luôn cả bản thân mình. Không phải là tôi chưa từng yêu,mà là trải qua nhiều tôi mới hiểu chẳng có gì được gọi là mãi mãi, chẳng có một thứ gì chính xác “được gọi tên”….

Nói như vậy không có nghĩa là mối quan hệ nào trong tình yêu cũng vậy, có mối quan hệ mà giữa hai người không thể nào tách rời nhau,họ thấu hiểu nhau dường như tất cả mọi chuyện, có mối quan hệ đôi khi chưa bắt đầu người ta cũng cảm giác được sự bắt đầu của đổ vỡ…

la-phu-nu-dung-qua-phu-thuoc-vao-dan-ong1

Bạn có cần yêu không? Mọi người có cần yêu không? Nhưng yêu vào lúc nào? Yêu ra sao mới là điều quan trọng. Đã là phụ nữ, khi yêu cần phải độc lập, đừng dựa dẫm vào đàn ông quá nhiều để rồi lại mất niềm tin,rồi lại đau khổ than vãn này nọ. Không phải là bạn đen đủi đâu,chẳng ai có quyền làm bạn như thế..chỉ là..ta vô tình đã làm ta tổn thương. Nếu ta mạnh mẽ thì ta có đau đớn,day dứt đến thế không?

Bây giờ, phụ nữ hay đàn ông đều có quyền ngang nhau, đàn ông làm việc lớn được thì đương nhiên phụ nữ cũng vậy, phụ nữ chăm con được thì đàn ông cũng làm được. Và nếu, đàn ông đã làm phụ nữ tổn thương được thì đương nhiên ta cũng làm điều ngược lại được. Nhưng thôi, nếu ta rộng lượng ta có thể bỏ qua, phụ nữ…luôn phải mạnh mẽ, luôn phải thông minh…luôn phải nghĩ…chẳng có điều gì có thể làm mình tổn thương được thì như vậy mới sống được..

Hãy quên cái quá khứ chết tiệt đi, thôi xấu hổ đi, đứng thẳng vươn vai và khởi đầu cho mình một sự lựa chọn mới, phụ nữ cá tính là khi có thể tự mình kiếm ra tiền nuôi mình cho dù không có đàn ông. Đúng, hãy làm như thế, đến lúc đó thử hỏi bạn có được tình yêu đích thực không? Chắc chắn rồi.

la-phu-nu-dung-qua-phu-thuoc-vao-dan-ong

Đàn ông suy cho cùng có thành đạt đến đâu, nếu không có phụ nữ thì họ cố gắng cũng chỉ là vô ích, vì chúng ta là một nửa của tạo hóa, là người mang đến sức sống cho họ. Hãy cứ yêu đời đi, đến lúc sẽ xuất hiện một người đàn ông đến với bạn bằng sự yêu thương chân thành và tôn trọng bạn. Bạn không cần phải cất công tìm kiếm nữa đâu…

Theo guu