Sẵn sàng làm mẹ đơn thân, nhưng rồi tôi lại bỏ con


Ở tuổi 19, tôi đã yêu một người không yêu tôi. Họ đến với tôi vì dục vọng. Nhưng tôi không nhận ra điều đó. Tôi cứ nghĩ họ yêu tôi giống như tôi yêu họ vậy, thương nhau, và vì nhau. Nhưng không!

Qua một thời gian bên nhau tôi và họ lỡ có “baby”. Mới đầu tôi cũng hoang mang, sợ lắm.! Sợ tất cả sợ dị nghị của bạn bè, gia đình và xã hội vì mới sinh viên năm nhất mà :(( nghe lời mẹ, nghe lời anh tôi quyết định phá thai, tôi nghĩ đơn giản còn cả tương lai và tuổi trẻ. Sau một thời gian nữa tôi lại “dính” thêm một lần nữa. Anh biết thì cũng bắt đầu tạo khoảng cách với tôi, bắt tôi bỏ đứa bé một lần nữa. Tôi không chấp nhận, nếu ai đã từng một lần bỏ đi chính giọt máu của mình chắc sẽ hiểu được cảm giác này.

Từ đây, anh bắt đầu lộ rõ bản chất thật mà trước đây chưa bao giờ tôi biết. Bắt tôi phải bỏ con thêm một lần nữa vì đủ mọi lí do, anh chưa muốn lấy vợ vì đang học này nọ. Trốn tránh trách nhiệm không muốn nhận con. Tôi quyết định làm mẹ đơn thân. Giấu gia đình giữ lại đứa bé. Hơn 3 tháng gia đình tôi biết chuyện. Mẹ tôi xuống tận nhà gặp ba mẹ anh nói chuyện. Nhưng họ cũng giống như anh. Không chấp nhận mẹ con tôi,..! Tất cả mọi thứ với tôi lúc này không quan trọng nữa chỉ cần làm sao để giữ lại giọt máu của tôi. Mặc cho tôi có cầu xin, van xin thế nào đi nữa thì cũng không một ai chấp nhận sự tồn tại của con đều bắt bỏ con đi.

Đau đớn lắm.! Từng ngày mong mỏi, chấp nhận tất cả để chờ đứa bé ra đời, bắt đầu cảm nhận được sự tồn tại của con trong bụng, siêu âm nhìn thấy con cử động mà vui lắm, quên hết mọi lo âu muộn phiền… Nhưng chưa được bao lâu thì phải dứt ruột một lần nữa bỏ đi giọt máu mình thêm một lần nữa trong sự ép buộc của gia đình tôi và hắn. Tôi chạy trốn làm tất cả rồi cũng không giữ được con trai tôi, phải chấp nhận bỏ con khi thai được 13 tuần.

Sau tất cả cuộc sống tôi như một màu đen vậy. Đến hiện tại được gần một tháng tôi vẫn chưa chấp nhận được mọi chuyện. Hắn bỏ mẹ con tôi chưa tròn 1 tháng đã theo 1 người con gái khác. Tôi hận hắn, một thằng đàn ông vô trách nhiệm, vô lương tâm.!

Hôm nay, ngày 6-5-2016 là được 26 ngày, chưa một ngày nào tôi vui vẻ, chưa một ngày nào thôi nghĩ về con, chưa một lúc nào tôi ngừng trách bản thân mình là mẹ mà đến con mình cũng không bảo vệ được. Đêm nào cũng mơ đến con, tội lắm.! Biết làm sao được bây giờ.! Bây giờ phải làm sao đây !!! Đau đớn lắm các mẹ ạ !

Comments are closed.