Quá lạc lõng giữa gia đình chồng tôi quyết làm mẹ đơn thân


Mình vừa sinh em bé được 2 tháng thì mình về nhà ngoại ở. Mình và chồng cũng là người lớn cả. Mình với chồng không mâu thuẫn gì hết nhưng chồng mình lại là người nhu nhược , không hiểu , không thương cũng không bảo vệ được cho mình.

Mình sinh được 1 tháng thì mẹ chồng mình trách thẳng vào mặt mình là gia đình mình không có trách nhiệm . Sinh con ra cho con đi lấy chồng mà khi con sinh không đến chăm con coi như con rơi con hoang. Trong khi mình sinh mổ mẹ mình có xuống chăm mình ở viện 3 hôm thì bà về. Trước khi về bà có nhờ mẹ chồng mình chăm mình giúp và bảo bà thông cảm vì hoàn cảnh gia đình mình nên không ở lại chăm con lâu được . Bố mình thì đau chân hàng ngày vẫn phải đi chở hàng để bán còn mẹ thì 1 mình chăm 4 đứa chau nhỏ, các anh mình gửi rồi còn lợn gà hang hoá. Thật sự rất neo người nên mới phải nhờ vả mẹ chồng mình.

Thế mà về bà trách mình, bố chồng cũng nghe mẹ chồng, rồi cả chồng mình cũng thế không hiểu cho mình và gia đình mình. Bà nói nhiều câu cảm thấy như tát nước vào mặt. Xúc phạm mình thế nào mình cũng chịu được nhưng xúc phạm gia đình mình quá mình không sống được. Gia đình chồng có điều kiện hơn gia đình mình . Họ nói ba mẹ mình ngu, óc ngắn rồi nói mình sống không nghe ba mẹ chồng dạy còn bênh nhà ngoại. Bảo mình ra đường mà sống tự do theo kiểu mèo hoang chó dại. Vậy mà chồng mình ngồi đấy con thêm dầu vào lửa nói mình bảo thủ.

quyết định làm mẹ đơn thân
Mình sống giữa gia đình chồng như đứa trẻ lạc lõng

Mình sống ở gia đình chồng như  đứa trẻ lạc lõng không có chỗ dưa cũng chẳng được câu động viên từ chồng. Ba mẹ thương mình và cũng không chấp nhân được bị xúc phạm nên bảo tuỳ mình quyết định. Mình ôm con về nhà  khi đi cả nhà họ sắp đồ cho mình đi như kiểu được đuổi vậy. Bé con nhà mình thiếu sữa khóc ngặt nghèo mình vì suy nghĩ nhiều mà chẳng có đủ sữa cho con.

Mình thương con lắm Bé đã chịu bất hạnh . Con mới chỉ 2 tháng tuổi vậy mà khi mình đi cả bố nó và ông bà không 1 câu hỏi thăm. Mình quyết định làm mẹ đơn thân dù biết sẽ vất vả khổ cực và thiệt thòi cho con nhiều lắm nhưng mình sẽ cố gắng  để bù đắp cho con phần nào những tổn thương của con. Mình mong nhận được những lời chia sẻ của các mom để mình có thêm động lực đối diện với cuộc sống hiện tại và nuôi con nên người . Mình và bé nhà mình . Càng nhìn con nước mắt lại càng rơi. Thương con vì mẹ mà phải chiu khổ.

Cfsmedonthan