Đừng than vãn, cứ mạnh mẽ lên, đừng nghĩ quẩn hay bỏ rơi đứa con tội nghiệp của mình


Năm nay em 22 tuổi, em mới mang bầu hơn tháng mà sao nghén quá, chẳng ăn uống được gì, chỉ có nôn ói và nằm, đôi khi còn nôn cả ra máu. Thi thoảng bố bé có ghé qua chỗ em trọ, nhưng em sợ gặp anh ấy lắm, vì mấy lần anh ta đều nói bâng khua có ý bảo em đi phá thai.

Bọn em yêu nhau cũng chưa được lâu, ban đầu bọn em cũng hạnh phúc lắm, nhưng bết e có thai là thái độ khác hẳn, nói đủ điều kiện kinh tế nuôi con thì hãy sinh, em thì mới học xong, chẳng có công việc ổn định, lại còn con nhà nông, ba mẹ cũng làm nông vất vả. Còn anh í thì gia đình cũng giàu có ở Hà Nội. Anh ta đã có ý nói em phá thai thì em cũng tự hiểu, họ sẽ không chấp nhận mẹ con em.

hay song manh me va dung than van

Ốm đau cứ lủi thủi, em chẳng có người thân nào ở Hà Nội cả, muốn về quê lắm nhưng chỉ sợ ba mẹ biết. Sức khỏe em kém quá, cứ nghén nặng như này hết 3 tháng thì con em chẳng có chất mà lớn mất. Đi khám thì bác sĩ nói phải uống thuốc bổ vào, chứ không có chất nuôi con, túi ối thì chưa được tròn. Em lo lắm, còn tiền nhà, tiền sinh hoạt rồi sau này sinh con nữa. Mọi người xem có việc gì làm ở nhà, hay bán hàng online thì bảo em với. Hay thỉnh thoảng nói chuyện với em cho đỡ tủi thân, hay là cho em những lời khuyên. Mẹ con em sẽ mạnh mẽ và sống thật tốt. Chẳng phải người ta hay nói sự trả thù lớn nhất là sự thành công sao, với em, em và con em khỏe mạnh, cứ mãi bên nhau, đó là thành công rồi.

Em cũng hi vọng những ai rơi vào hoàn cảnh như em thì cũng đừng than vãn, cứ mạnh mẽ lên, đừng nghĩ quẩn hay bỏ rơi đứa con tội nghiệp của mình. Lỗi lầm là do mình, mình cần sửa sai bằng cách cho con một cuộc sống hạnh phúc.

cfsmedonthan

Comments are closed.