Tâm thư gây rúng động cả cộng đồng mạng của cô gái bị tạt axit


“Nếu gặp trường hợp như tôi thì hãy cứng rắn, tự tin và hãy tin rằng rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi”.

Không có gì tàn nhẫn hơn việc sử dụng axit để tàn phá dung nhan nhằm trả thủ người khác. Đối với nạn nhân, axit là một nỗi ám ảnh. Đối với người chứng kiến, axit còn ghê gớm hơn cả việc dùng hung khí nguy hiểm để hại người.

Mới đây, vụ tạt axit tại Sài Gòn khiến một nữ sinh có nguy cơ hỏng mắt và tổn thương phần lớn khuôn mặt, đã và đang làm rúng động cả cộng đồng mạng.

Vụ việc xảy ra vào ngày 30/3, khi nữ sinh Hoàng Tăng Thị Thu Hương (20 tuổi) điều khiển xe máy chở Ái Duyên đi trên đường Quang Trung, khi đến gần Chợ Cầu (quận Gò Vấp, TP. HCM) thì bị hai nam thanh niên đi xe máy vượt lên tạt axit rồi bỏ chạy, Ái Duyên bỏng nhẹ nhưng Thu Hương thì có nguy cơ mù mắt.

Đứng trước sự quan tâm của rất nhiều người, từ gia đình, người thân, bạn bè và cả những người trên cộng đồng mạng, Thu Hương đã gửi lại một bức tâm thư trần tình lại sự việc và nói lên ý chí của mình. Nhưng vì điều kiện không cho phép nên cô đã nhờ một người bạn của mình gõ lại giúp. Đọc xong cả bức thư, chúng ta mới thấy Thu Hương thật sự là một cô gái rất mạnh mẽ.
Chúng tôi xin trích nguyên văn tâm thư trên Facebook của Hương:

“Một tuần đã trôi qua, bây giờ tâm trạng của tôi đã ổn định. Cú sốc tinh thần cũng đã dịu lại. Từ nhỏ tuy gia đình không được giàu có nhưng tình yêu thương của mọi người đối với tôi rất lớn. Tôi chưa bao giờ trải qua cú sốc nào như thế này.

Ngày hôm đó, tôi đã có cảm giác khi chiếc xe chạy chậm bên cạnh tôi, tôi cảm thấy bất an vì trước đó tôi đã bị nghi phạm tạt nhớt và đạp xe 1 lần nên lúc đó tôi cảm thấy sợ hãi. Nhưng chưa kịp trở tay thì tôi bất ngờ bị ly nước (không rõ là nước gì) tạt thẳng vào mặt. Tôi cảm thấy rất nóng, liền thắng xe lại, với bản năng tôi chạy nhanh vào nhà dân kêu cứu “cho con nước”. Người dân ở đó cũng tận tình trợ giúp sơ cứu cho tôi.

Lúc đó nhiều Taxi vô tâm thấy nạn mà không giúp (tôi chỉ nghe mọi người nói lại). Đang sơ cứu thì tôi nghe giọng Quyên ở đó. Lúc đó, tôi chợt nhận ra đó là kẻ hãm hại mình. Quyên tỏ thái độ lo lắng đối với tôi. Hình như Duyên cũng hiểu ý nên bảo nó: “tránh ra đi”. Rồi người dân đưa tôi lên 1 chiếc xe gia đình để chở tôi đến bệnh viện, vừa đi tôi vừa nghe tiếng xe ”bạch bạch” của nó chạy song song với xe. Rồi Duyên nói với tôi “mày có nghe tiếng gì không” tôi gật đầu, xong Duyên nói tiếp “xe của con Quyên đó”.

Vừa vào bệnh viện Q.12 ở đó chỉ truyền nước cho tôi rồi chuyển nhanh đến bệnh viện Chợ Rẫy. Nằm trên xe cứu thương với áp lực tinh thần quá lớn, mắt tôi đã không nhìn thấy gì. Nhưng lại nghe được tiếng khóc của Duyên với Quyên bên tai. Lúc đó tôi muốn gồng mình đứng dậy đuổi Quyên xuống xe. Tôi thấy thật là ghê sợ trước 1 con người như vậy. Vào phòng cấp cứu bệnh viện Chợ Rẫy sau hơn 2 tiếng bác sĩ mới rửa mắt cho tôi.

Khi đó bác sĩ nói với tôi rằng “con mắt trái không thể giữ được nữa”, tôi không thể diễn tả cảm xúc của mình khi đó như thế nào nữa. Tôi cố mở mắt ra nhưng chỉ nhìn thấy 1 màu trắng đục. Nằm trên giường bệnh ẩm ướt suốt hơn 2 tiếng, tôi cảm thấy cơ thể run rẩy vì lạnh. Tôi cảm thấy mọi thứ xung quanh thật là trống rỗng. Khi đó anh 3 là người thân đầu tiên tới mà tôi nghe thấy được, anh tới gần cầm tay tôi mà 2 anh em chỉ biết khóc thôi.

Nằm trên băng ca chuyển lên khoa bỏng, tâm trạng của tôi dường như dịu lại. Tôi nhắm mắt lại và cố kìm nước mắt. Đêm đó đối với tôi là 1 đêm rất dài. Tôi không ngủ được vì suy nghĩ rằng “ngày mai khi ba mẹ lên, tôi không biết phải giấu những giọt nước mắt đó như thế nào”. Khoảng 3-4h sáng, ba mẹ đã bên cạnh tôi, cầm tay tôi nói “ba mẹ đây con”. Mặc dù nghe được tiếng nhưng tôi không thể nhìn thấy họ. Tôi nghe tiếng mẹ khóc thật to ở ngoài lan can, tôi chỉ biết nhắm mắt lại và vờ như không nghe thấy gì. Để không phải khóc vì khóc sẽ ảnh hưởng tới mắt, trước đó tôi đã chuẩn bị 1 tâm lý khá bình tĩnh nhưng vì những lời an ủi, quan tâm từ gia đình tôi lại xúc động thêm.

 

tam-su-co-gai-bi-tat-axit1


Qua 6 ngày nằm viện, được sự quan tâm từ gia đình, bạn bè và cộng đồng, tôi cảm thấy có thêm động lực để vượt qua khó khăn này. Và tôi chợt nhớ cách đây 1 tuần, dù mặt tôi có nổi lên cái mụn tôi đã cảm thấy lo lắng rồi. Nhưng hiện tại tôi nghĩ rằng, vẻ bên ngoài không có gì là lớn lao cả, mà quan trọng là cuộc sống hiện tại của tôi như thế nào. Ca phẫu thuật mắt ghép màng ối đầu tiên đã khá là thành công. Nằm chờ phẫu thuật tôi nhìn thấy mẹ tựa đầu vào vai ba mà ngủ thiếp đi. Trong lúc phẫu thuật bác sĩ đã nói: “ca này thật là chua chát”.

Hiện tại vẫn chưa đoán trước được điều gì, tuy rằng mắt phải đã hồi phục hơn 80%. Nhưng tôi vẫn không thể chịu được khi ánh sáng đột ngột chiếu vào mắt mình nhưng trong thâm tâm tôi vẫn tin và cầu nguyện rằng mình sẽ trải qua được tất cả mọi chuyện, giờ tôi chỉ hi vọng mắt trái của tôi sẽ bình phục để có thể đi học trở lại.

Sau đây là những điều mà tôi muốn nói với mọi người: “Nếu gặp trường hợp như tôi thì hãy cứng rắn, tự tin và hãy tin rằng rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi”. Đây là những điều xuất phát từ sâu trong đáy lòng, tôi chân thành cảm ơn những người đã và đang quan tâm đến tôi. Với thị lực hiện tại tôi không thể viết bài này nên nhờ 1 người bạn viết những cảm xúc của tôi ra đây và mong những ai đọc được bài viết này hãy chia sẻ giúp đến cộng đồng.”

Ngay sau khi những lời chia sẻ này được đăng tải, Hương đã nhận được rất nhiều lời động viên từ mọi người trên khắp đất nước. Đồng thời, cô cũng được gửi những lời chúc sức khỏe mau bình phục.

tam-su-co-gai-bi-tat-axit2
Hiện tại, những người gây ra tội ác cho Hương đang trong quá trình bị bắt giữ để điều tra thêm về tội “cố ý gây thương tích”. Tuy các thủ phạm đã cố gắng tạo chứng cứ ngoại phạm nhưng đều bị công an vạch trần.

Mặc dù, tinh thần Hương đã ổn định và mọi thứ đang trong quá trình bình phục. Nhưng chúng ta cũng không thể bỏ qua cho những kẻ đã gây ra sự việc quái ác này. Dù là nghĩ nông, nghĩ cạn thì cũng đừng bao giờ dùng axit. Cái gì cũng có nhân quả, làm ác chắc chắn sẽ bị trừng trị.

Có thể nói, đây là lời cảnh báo cho sự ngu ngốc trong chuyện ghen tức trong tình yêu. Bây giờ, dẫu cho cô gái chủ mưu của sự việc này có hối lỗi thì mọi chuyện cũng đã quá muộn màng.

Theo webtretho