Gập ghềnh duyên phận làm mẹ đơn thân…


Trong khi đám bạn thời đại học chúng tôi đều có những tổ ấm hạnh phúc thì Châu vẫn một mình như trước. Nhưng nói Châu một mình cũng không đúng. Nó là bà mẹ đơn thân. Con trai Châu đang học lớp 1. 

Hồi đó, Châu và anh chàng người yêu học cùng trường. Tốt nghiệp trước Châu, anh ta được cơ quan chọn đi nghiên cứu sinh ở Nga. Trước ngày anh ta lên đường, Châu bỏ một buổi học để “tiễn” người yêu. Kết quả là anh ta để lại cho Châu một “bầu tâm sự” không biết ngỏ cùng ai.

Châu xuất hiện trước Hội đồng bảo vệ luận án với cái bụng bó chặt. Châu học giỏi nên bản luận án của nó nhanh chóng được thông qua. Nó thở phào. Giờ thì có thể nghỉ ngơi, tránh những cặp mắt nghi ngại của những người xung quanh.

Về quê với mẹ, hàng xóm nhìn cái bụng lùm lùm của Châu với vẻ ngạc nhiên: “Làm đám cưới lúc nào mà không thấy mời ai?”. Châu chìa ra những bức thư từ nước ngoài: “Anh ấy đi gấp quá nên chúng cháu chỉ tổ chức đơn giản thôi ạ!”. Những lời bàn tán, xì xào rồi cũng qua.

Đứa con của Châu sinh thiếu tháng, dặt dẹo như dải khoai héo. Cái đầu nó to đùng, lơ thơ vài sợi tóc… May mà cô nàng có mẹ. Bà dậy sớm, thức khuya, cặm cụi bắt từng con ốc, con cua để đổi gạo, còng lưng hái từng cọng rau, ngọn lá để nuôi nó, nuôi con nó.

gap-genh-duyen-phan-lam-me-don-than1

Không biết nghe ai bày, bà lặn lội đi bắt những con cóc gớm ghiếc về làm thịt, nấu cháo cho cháu. Thật kỳ diệu. Con trai Châu dần có da có thịt, cứng cáp hẳn lên. Ít lâu sau, Châu nhận quyết định về công tác tại một thị trấn nhỏ miền Trung.

Thời gian đầu sau khi anh ta đi, Châu hay nhận được thư người yêu, đầy ắp tình yêu và nỗi nhớ. Nhưng sau đó thì bặt tin, dù nó đã tìm mọi cách dò hỏi. Ít lâu sau, Hà, cô bạn thân thời đại học báo tin: Nghe nói anh ta đã lấy vợ ở Nga.

Thời gian trôi qua. Bỗng một hôm, anh ta xuất hiện ở nhà Châu. Nó hỏi: “Làm sao anh biết em ở đây?”. Anh ta nói, đã tìm đến đám bạn của Châu để dò hỏi địa chỉ. Lặng lẽ châm thuốc, rít một hơi dài, anh ta chậm rãi: “Anh biết! Anh có lỗi với em! Nhưng… Anh đã không được lựa chọn…”.

Rồi, mặc kệ việc Châu có quan tâm hay không, anh ta vẫn kể, bằng một giọng trầm rất nhẹ, về anh ta, về cuộc sống mà anh ta đã trải qua trên đất nước xa xôi ấy. Lúc mới qua Nga, như những người khác, anh ta kiếm tiền bằng cách thu hoạch trái cây, giúp việc cho các gia đình neo người… và cả ra chợ bán hàng… Tuy vất vả mà số tiền kiếm được hết sức nhỏ nhoi.

Cuối cùng, anh ta tìm được một công việc “ngon lành”: Nhận và chuyển tiền cho khách hàng. Tuy tiền thù lao cho mỗi chuyến “công tác” rất lớn, nhưng đó là một công việc vô cùng nguy hiểm: Kẻ cướp, bọn phân biệt chủng tộc, cảnh sát Nga… luôn rình rập. Khi đã kiếm được một số tiền kha khá, anh ta quyết định dừng lại.

Song, trong chuyến “công tác” cuối cùng, anh ta bị bắt. Một số tiền rất lớn bị cướp sạch. Luật chơi rất nghiêm khắc. Nếu không trả được số tiền bị mất, anh sẽ không giữ được mạng sống. Người phụ nữ sau này là vợ anh ta đã đứng ra bảo lãnh, dàn xếp.

Anh ta ngừng lời, tiếp tục rít thuốc. Châu nhìn theo làn khói cuộn tròn trong không khí, muốn nói một câu gì an ủi. Nhưng cổ họng nó tắc nghẹn.

Sau vài giây im lặng, Châu hỏi: “Anh được mấy cháu?”. Một chút đắn đo, anh ta chậm rãi: “Thật ra, anh không có con.

gap-genh-duyen-phan-lam-me-don-than

Đứa con gái đầu là con riêng của vợ anh. Còn thằng con trai, lúc đầu, anh tưởng nó là con anh…”.

Bất ngờ, anh ta chồm người qua bàn, chộp hai tay Châu lắc mạnh: “Lần ấy… Chúng mình có một đứa con, phải không em?”. Châu thảng thốt nhìn anh ta, ngạc nhiên đến độ đờ người ra. Anh ta nhìn sâu vào mắt nó: “Bây giờ anh rất giàu! Anh sẽ bù đắp tất cả cho em và con!”.
Người Châu chợt nóng bừng. Nó lặng lẽ rút tay lại, quay mặt đi. Hóa ra, anh ta đến đây chỉ vì tưởng con trai Châu là giọt máu của anh ta. Nếu anh ta có con, liệu có tìm Châu? Lúc đầu, Châu định xác nhận vì muốn con trai có cha. Nhưng sau đó, nó cương quyết lắc đầu: “Em rất tiếc! Nó không phải con anh!”.

Kể lại với chúng tôi, Châu nói, nó muốn anh ta phải trả giá vì đã bỏ rơi mẹ con nó.

Theo nongnghiep