Cay đắng làm mẹ đơn thân sau đêm ngọt ngào trên “chuyến tàu số phận”


Nay biết rõ anh, việc tìm gặp không khó gì. Nhưng tôi cứ đắn đo, suy nghĩ mãi. Vì đứa con, tôi có thể dẹp lòng tự ái để tìm anh. Nhưng gặp lại, tình hình sẽ thế nào? Liệu anh có nghĩ là tôi mưu cầu lợi ích gì từ địa vị của mình? Nếu gặp, tôi buộc phải kể mọi chuyện cho con tôi rõ.

Chuyến tàu lần ấy tôi mãi không bao giờ quên. Đó là một buổi tối mùa thu năm 1982, cách đây đã hơn 30 năm.

Lần đầu tiên, tôi vào Sào Gòn thăm dì ruột – em gái út của mẹ – theo chồng vào Nam sinh sống từ cuối năm 1975. Dì hẹn tôi vào chơi, nói nếu thích có thể làm ăn ở trong đó và hứa sẽ lo tổ ấm cho tôi. Lúc đó, tôi đã 32 tuổi nhưng vẫn chưa chồng, mặc dù ai cũng khen là được cả người lẫn nết. Khi tôi ra đến ga Hàng Cỏ, đã sát giờ tàu chạy. Tôi đang lễ mễ xách đồ thì nghe một giọng đàn ông cất lên:

-Bạn để mình xách hộ.

Tôi qay lại, thấy đó là một người chỉ ngang tuổi tôi. Anh ta có dáng người cao, hơi gầy, ăn mặc giản dị, gọn gàng, chỉ xách một chiếc cặp rất gọn, nhẹ. Miệng nói, tay anh ta đã đỡ luôn vài chiếc túi khiến tôi nhẹ hẳn người. Lên tàu, khi tìm được chỗ ngồi ghi trong vé, anh ta có ý đổi cho tôi nằm giường. Tôi cảm ơn nhưng từ chối. Vừa nói được dăm câu ba điều, chưa kịp hỏi tên nhau thì có khách đến ngồi, anh ta phải trở về vị trí ở toa khác. Tàu chuyển bánh. Tôi thầm cảm ơn người đàn ông tốt bụng.

cay-dang-lam-me-don-than-sau-dem-ngot-ngao-tren-chuyen-tau-so-phan3

Qua đêm đầu tiên, đến sáng, tôi đã thấm mệt. Một lát sau, người thanh niên xuất hiện: – Đêm qua, chắc bạn không ngủ được phải không? Trông phờ phạc thế kia, chắc là mệt. Thôi, về chỗ của mình, tranh thủ ngủ bù lại. Bảo đổi từ hôm qua lại không nghe.

Lần này thì tôi nhận lời. Đưa tôi về giường rồi anh ta bỏ đi. Tôi cứ tưởng anh ta về chỗ tôi ở ghế, nhưng sau chừng 15 phút, trở lại, mang theo đồ ăn sáng và mời tôi cùng ăn. Nhưng tôi ngần ngại. Đến lúc này, anh cho tôi biết tên là Ngọc, hiện là bác sĩ ở một bệnh viện lớn tại Hà nội, 33 tuổi, cũng chưa có gia đình. Vậy là anh ta chỉ hơn tôi một tuổi, cũng đang là “lính phòng không” như tôi.

Không hiểu sao, lúc còn ở toa cũ, tôi vô cùng mỏi mệt chỉ muốn được ngủ, vậy mà lúc này đã tỉnh như sáo. Chúng tôi mỗi lúc đã thân tình hơn. Và cũng chẳng hiểu anh đã chuyển sang xưng hô với tôi là “anh, em” tự lúc nào.

Đoàn tàu cứ chạy xình xịch, rập rình, ru chúng tôi vào những câu chuyện tâm tình mỗi lúc một chân thành, cởi mở hơn. Từ lúc nhận ra hoàn cảnh của tôi cũng còn đơn thân, anh đã quan tâm đặc biệt hơn hẳn lúc trước. Đến ga nào tàu đỗ, nghe tiếng rao của những người bán quà, anh cũng có ý mua cho tôi. Thấy tôi có vẻ buồn ngủ, anh đã ý tứ về toa ghế ngồi, mà không ngồi cạnh để tôi được nằm ngủ tự nhiên.

Do sự cố kỹ thuật, đoàn tàu đã hành trình chậm hơn nhiều giờ. Ai cũng phàn nàn. Có lẽ chỉ có hai chúng tôi là muốn kéo dài thêm thời gian trên tàu. Vâng, đây là lần đầu tiên trong đời, tôi thấy trái tim mình loạn nhịp trước một người đàn ông. Có lẽ sự nhiệt tình, hào hiệp và một phong thái rất đáng tin cậy của anh đã khiến tôi rung động. Và điều gì đến đã đến…

Đêm hôm sau, lúc ấy có lẽ đã khuya lắm, sau nhiều giờ ngủ no mắt, tôi tỉnh táo, nghĩ miên man, mà hình ảnh trung tâm là chàng bác sĩ giản dị và lịch thiệp. Xung quanh, tất cả mọi người đã ngủ say như chết, nghe rõ cả tiếng ngáy của ai đó như kéo gỗ. Tôi thầm ước giá mà lúc này có anh ở bên cạnh. Không hiểu anh thức hay ngủ? Tôi quyết định đổi cho anh về giường nằm. Nhưng đến lúc trở lại giường, trong cái ánh sáng rất lờ mờ, gần như tối om, xung quanh lại không có ai thức, người ở giường đối diện nằm quay mặt vào phía trong là một cô gái ở tuổi mới lớn, chắc phải ngủ rất say. Ngọc đã choàng tay qua vai tôi và áp làn môi vào môi tôi. Tôi đờ đẫn, ngây dại, nhắm nghiền mắt, đón nhận nụ hôn cháy bỏng của anh. Cái dư vị ngọt ngào, đê mê giây phút ấy đến bây giờ tôi vẫn không thể quên.

cay-dang-lam-me-don-than-sau-dem-ngot-ngao-tren-chuyen-tau-so-phan4

Chiếc áo của tôi đã tung khuy. Bàn tay anh nhẹ nhàng ve vuốt, rồi anh cúi xuống… như những đứa trẻ thơ trong vòng tay mẹ lúc đói sữa. Anh ghé sát vào tai tôi nói rất nhỏ: “ – Anh yêu em vô cùng, ta xuống cuối toa đi em”. Tôi chỉ biết răm rắp làm theo anh. Và trong cái phòng rất hẹp gọi là “toa-lét” đó, chúng tôi đã… Đến đêm hôm sau, cũng vào lúc xung quanh yên ắng, trên toa còn tối hơn hôm trước, nếu ai đi lại phải bật đèn pin, chúng tôi đã lặp lại sự việc ngày hôm trước, nhưng ngay tại giường, ở tư thế ngồi, trang phục vẫn còn nguyên, chỉ… vừa đủ để thực hiện. Chớp nhoáng trong vài phút, vội vã, hối hả, nhưng vô cùng “hiệu quả”…

Tàu đến ga Sài Gòn. Tôi cho anh biết địa chỉ của bà dì để có thể liên hệ. Anh nói chỉ ở Sài Gòn một tuần rồi đi miền Tây Nam Bộ, công việc phụ thuộc vào người khác, chưa rõ sẽ ra sao. Lúc ấy chưa có điện thoại như bây giờ. Anh hẹn có gì sẽ biên thư hoặc đánh điện cho tôi theo địa chỉ tôi đã cho anh. Anh cũng cho tôi biết địa chỉ của anh ở bệnh viện ngoài Hà Nội (ở luôn cơ quan). Những ngày ở Sài Gòn, tôi mỏi mắt ngóng tin anh. Nhưng không thấy gì. Có lẽ vì rất bận nên anh không tìm tôi.

Trở ra Bắc, tôi có thai. Vượt qua sự nguyền rủa của bố mẹ, lời dị nghị của dư luận, tôi quyết định sinh con và ở vậy, không lấy chồng. Tôi nói rõ hoàn cảnh với dì và ngỏ ý vào Sài Gòn sinh sống. Rất thương tôi, dì đã chấp nhận. Tuy nhiên trước khi đưa đứa con trai rất kháu khỉnh vào Nam, tôi có đến bệnh viện ở Hà Nội để tìm anh, mặc dù không hy vọng tìm được. Người ta cho tôi biết đúng là anh từng làm việc và sống ở đây nhưng đã đi Pháp tu nghiệp. Họ cũng biết anh chưa có vợ, bố mẹ ở quê tại Thái Bình. Nhiều người khuyên tôi hãy tìm bố mẹ anh ở quê, không khó gì. Nhưng cũng có người cho rằng: Thôi, người ta đã không một lần tìm kiếm mình thì đó là kẻ phụ bạc, có tìm thấy cũng chẳng để làm gì. Vốn là người tự trọng và cũng bận quá nhiều việc, tôi đã cho qua việc này mà không có ý tìm kiếm bố mẹ anh. Tôi chấp nhận con trai tôi không có bố, không có họ hàng bên nội.

Và hôm nay – sau hơn 30 năm – tình cờ tôi biết tin anh đang có một cương vị khá quan trọng tại một cơ quan ở Hà Nội. Nhưng đó không phải là một cơ quan y tế – có nghĩa anh đã bỏ hẳn nghề y để làm quản lý. Anh đang là giáo sư nên vẫn chưa về hưu, mặc dù năm nay đã 63 tuổi. Tôi còn biết thêm: Anh chỉ có một con gái đã lập gia đình, người vợ mới qua đời vài năm do ốm yếu. Con trai tôi năm nay 30 tuổi, chưa vợ. Tôi chỉ cho nó biết là cha mất từ rất sớm, lúc con còn nhỏ, chưa biết gì. Mọi người trong gia đình vì thương nó mà không ai nỡ nói ra sự thật. Nay biết rõ anh, việc tìm gặp không khó gì. Nhưng tôi cứ đắn đo, suy nghĩ mãi. Vì đứa con, tôi có thể dẹp lòng tự ái (do anh đã bỏ bẵng không hề tìm kiếm tôi suốt 30 năm qua) để tìm anh. Nhưng gặp lại, tình hình sẽ thế nào? Liệu anh có nghĩ là tôi mưu cầu lợi ích gì từ địa vị của mình? Nếu gặp, tôi buộc phải kể mọi chuyện cho con tôi rõ. Vì muốn con có cha nên tôi trỗi dậy nhu cầu tìm anh. Song, lòng tự trọng lại ngăn tôi lại. Tôi đang sống ở Sài Gòn từ sau cái kỷ niệm ấy mấy năm, không quản xa xôi để ra tìm anh, nhưng tâm trạng rối bời. Tôi biết làm sao đây…

theo giadinh

Comments are closed.