Sự lôi cuốn của tự do


Medonthan – Xã hội thật buồn cười. Phụ nữ có chồng con nhưng bất hạnh thì cho là bình thường. Phụ nữ hạnh phúc nhưng không chồng con lại thấy bất thường.

Tôi xin nói ngay là tôi không bài xích hôn nhân hay chê bai những phụ nữ muốn kết hôn. Nhưng tôi cho rằng, bạn gái đủ mạnh mẽ và tự tin lựa chọn cuộc sống độc thân cũng có sự quyến rũ đặc biệt. Có thể bạn không hiểu hoặc không chấp nhận những suy nghĩ này. Nhưng nếu muốn làm chủ cuộc đời, tận hưởng từng phút giây cuộc sống, bạn cũng sẽ ủng hộ câu hỏi “khó nhằn” của tôi: cưới chồng, bạn được gì đây?

Tôi không còn quá trẻ, nhưng chắc cũng chưa cứng tuổi tới mức gọi là “ế đau ế đớn” nên cố ngụy biện cho mình. Tôi cũng có vài ba người yêu thương, có thể chia sẻ buồn vui trong đời. Nhưng kết hôn ư, tôi xin phép… lắc đầu. Bởi hiện tại (chưa biết sau này ra sao), tôi sợ nhiều thứ lắm. Cứ nhìn xung quanh mà xem. Cưới rồi, tôi được gì?

Sự lôi cuốn của tự do

Tôi hoàn toàn làm chủ thời gian, có thể chăm chút cho bản thân hoặc làm mọi thứ mình muốn một cách độc lập nhất, chẳng phải quá thú vị sao? (Ảnh minh họa)

Tôi yêu những buổi sáng bình yên, không bị quấy rầy hay lo toan những việc mà bao phụ nữ cùng trang lứa đang tất bật. Tôi hoàn toàn làm chủ thời gian, có thể chăm chút cho bản thân hoặc làm mọi thứ mình muốn một cách độc lập nhất, chẳng phải quá thú vị sao?

Ba mẹ, người thân, mong nhớ thì đến thăm nom, không bị ràng buộc bởi những lễ nghi rườm rà. Lại có thể thoải mái sắm sửa thứ tôi thích, sau đó ăn mì gói cầm hơi, miễn sao thấy hài lòng. Có vẻ hơi bấp bênh một chút, nhưng như vậy mới thú vị.

Khi nào mỏi mệt hoặc tẻ nhạt, chỉ cần xách ba lô lên là có thể đắm mình vào một chuyến du lịch đầy ham thích. Vô số những ước mơ, sở thích nho nhỏ mà nếu giam tôi vào một cái đám cưới, có lẽ sẽ chẳng còn cơ hội.

Tôi có thể yêu một người đàn ông thật nhiều, tận hưởng mọi dư vị tình yêu cùng người ấy. Nhưng tôi không thích ràng buộc, hạch hỏi, giám sát này nọ. Tôi thích được chiều chuộng, có quyền bỏ về khi không thấy hứng thú.

Sau này tôi cũng nên xin một đứa con nuôi hoặc làm mẹ đơn thân? Tôi yêu con trẻ. Có đứa con bên cạnh cũng vui đấy, nhưng nếu vì thế mà phải phá hỏng toàn bộ những dự định tương lai tốt lành của riêng mình thì riêng bản thân tôi, khó có thể chấp nhận.

Sự lôi cuốn của tự do

Xã hội thật buồn cười. Phụ nữ có chồng con nhưng bất hạnh thì cho là bình thường. Phụ nữ hạnh phúc nhưng không chồng con lại thấy bất thường (Ảnh minh họa)

Ai đó có thể kết luận tôi ích kỷ, thiếu trách nhiệm với gia đình, sau này khi có tuổi sẽ hối hận vì đơn độc… Nhưng tôi cam đoan, rất nhiều bạn gái có chồng con lùm xùm đang thèm muốn cuộc sống của tôi. Mỗi người có quan điểm riêng của mình, miễn sao ta thấy hài lòng. Bạn có dám chắc rằng, bạn đang hạnh phúc hơn tôi không?

Xã hội thật buồn cười. Phụ nữ có chồng con nhưng bất hạnh thì cho là bình thường. Phụ nữ hạnh phúc nhưng không chồng con lại thấy bất thường. Có đáng phải giữ mãi lối suy nghĩ một chiều như vậy không?

Tôi tự tin rằng, phụ nữ chọn sống độc thân toát lên sự độc lập, mạnh mẽ và lôi cuốn, đủ sức để “hạ gục nhanh, tiêu diệt gọn” một người đàn ông nào đó nếu cô ấy muốn. Vấn đề là, chính sự thờ ơ không tha thiết với viễn cảnh hôn nhân khiến cho đàn bà không thích ràng buộc càng trở nên hấp dẫn, đáng chinh phục hơn trong mắt nam giới. Tin hay không tùy bạn, nhưng tôi luôn hài lòng về việc sắp xếp lối sống tự do và “bề bộn một cách có tổ chức” của mình…

Cô bạn thân của tôi đang băn khoăn không biết có nên giã từ thời con gái mà lên xe hoa… Tôi ôm vai bạn, hùng hồn: “Lập gia đình rồi mới ổn định được”. Nhưng sau lưng, tôi “tự kỷ”: mình không bao giờ được đi vào… vết xe đổ đó, nhớ không! Chẳng phải tôi “ác” hay giả tạo với bạn, nhưng người ta quan trọng nhất là sống và được làm thứ mình muốn. Tôi nghĩ vậy!

Medonthan theo Phunuonline

Comments are closed.