Thân đàn bà như hạt mưa sa, em đen đủi sa vào dòng nước cống!



Medonthan – Thân đàn bà như hạt mưa sa, em yêu chồng em 7 năm trời mới cưới mà vẫn không nhận ra bản chất đê tiện của hắn. Đến khi lấy nhau, em mới biết mình cưới phải một thằng đểu, để bây giờ em nhận ra em đen đủi sa vào dòng nước cống. Em ngu ngốc bị nhà hắn lừa cả tình cả tiền để trắng tay.

Hắn là tình đầu và cũng là tình cuối của em. Khi yêu nhau, bố mẹ em đã không ưng ý vì nhà chồng em không môn đăng hộ đối, gia đình không có điều kiện, hắn cũng không làm ra tiền. Bố mẹ giới thiệu cho em nhiều người tử tế hơn, nhưng lúc đó em dại khờ chung thủy tuyệt đối với hắn, từ chối hết các cơ hội khác.

Thân đàn bà như hạt mưa sa, em đen đủi sa vào dòng nước cống!

Em ngây ngô đem trứng giao cho ác (Ảnh minh họa)

Trước khi cưới, 2 đứa bàn với nhau ra ở riêng, cả 2 góp tiền mua căn nhà nhỏ gần 600 triệu. Mọi chuyện xong xuôi, tiền em đã chuẩn bị mang tới đưa cho chủ nhà thì hắn lại đổi ý muốn ở cùng bố mẹ.

Hắn dỗ ngon dỗ ngọt thế nào mà em cũng đồng ý, rồi còn ngu ngốc đưa 200 triệu cho hắn về sửa nhà và mua đồ đạc mới. Lúc ấy em nghĩ đơn giản lắm, rằng nhà ấy sau này là nhà chung, cũng là nhà của mình nên ngây ngô đem trứng giao cho ác.

Nào ngờ khi về nhà chồng thì xảy ra nhiều chuyện xích mích. Em bị cả nhà chồng o ép. Và chồng em thì luôn đứng về phía mẹ chồng.

Em làm giao dịch viên ở ngân hàng, giờ nghỉ trưa vẫn phải làm để phục vụ khách hàng. Mẹ chồng chẳng những không thông cảm mà luôn khó chịu, bực bội bảo em là dâu con mà không lo cơm nước cho nhà chồng. Trong khi đó, mẹ chồng về hưu cả ngày ở nhà chẳng làm gì, chỉ nằm xem ti vi.

Thân đàn bà như hạt mưa sa, em đen đủi sa vào dòng nước cống!

Nhục nhã như thế mà em vẫn chịu đựng, vẫn sinh con cho hắn (Ảnh minh họa)

Mẹ chồng và chị chồng lúc nào cũng đi khoe khắp nơi là hay mua đồ, tặng đồ cho con dâu, em dâu. Nhưng thực ra đó là đồ cũ bao nhiêu năm họ không dùng thải ra. Chồng em bắt em phải mặc đồ của mẹ, của chị hắn. Nếu em không mặc thì hắn chửi em vô ơn, khinh miệt nhà chồng, tốn kém tiền của đi mua đồ mới.

Hai tháng sau khi cưới, chồng em bắt đầu đi chơi đêm. Em gọi điện thì hắn không bắt máy, hoặc nếu nghe máy thì sẽ chửi em 1 trận vì tội phá đám.

Có đêm chồng em về muộn gọi em ra mở cửa. Cửa nhà chồng cao phải mang tấm ván kê đặt vào đó mới cho xe vào nhà được. Em giữ cho hắn tấm ván này để hắn phi xe lên nhưng cán vào tay em. Em đau quá buông ra làm tấm ván nghiêng, xe hắn bị đổ. Thế là hắn xông tới đánh em tới tấp.

Nhục nhã như thế mà em vẫn chịu đựng, vẫn sinh con cho hắn. Những ngày có bầu là những ngày em buồn tủi, đau đớn khóc thầm. Chồng không quan tâm, bố mẹ chồng rỉa rói. Em có ốm nghén cũng chẳng ai quan tâm, còn bị nhà chồng chửi là tiểu thư, điệu đà, giả vờ giả vịt để lôi kéo sự chú ý của người khác.

dan-ba-than-kho-1medonthan

Em cứ nhịn nhục mãi, cho đến khi một giọt nước làm tràn ly (Ảnh minh họa)

Thời gian đó, chồng em còn tha hóa, biến chất thành một kẻ cuồng dâm. Giữa đêm, em bầu bí vậy mà hắn ta về dựng em dậy đòi quan hệ. Dù em đồng ý hay không, hắn cũng đè em ra, dùng những tư thế bạo tàn nhất, cấu véo bầm dập thân thể em.

Sau này em mới biết, sở dĩ hắn thay đổi như vậy là do hắn đi chơi gái. Quen được gái bán hoa phục vụ nên về đòi hỏi vợ cũng phải như thế.

May mắn sao em vẫn sinh được một bé gái khỏe mạnh. Sau sinh, nhà chồng không cho em về nhà mẹ đẻ ở cữ. Em tiếp tục ở căn nhà địa ngục đó để bị họ hành hạ 1 thời gian dài.

Em cứ nhịn nhục mãi, cho đến khi một giọt nước làm tràn ly. Đó là khi chồng em ngang nhiên dẫn người đàn bà khác về nhà. Anh nói là đã làm cô ta có thai và phải chịu trách nhiệm. Bố mẹ chồng cũng đồng ý và coi người đàn bà kia như vợ 2 của con mình. Họ còn để cô ta sống chung nhà.

Uất ức không thể nhịn được, lần đầu tiên em điên cuồng gào khóc, chửi bới và đòi ly dị với anh ta. Nào ngờ anh ta thẳng tay ký đơn và đuổi em ra khỏi nhà.

Bố mẹ chồng nói thẳng vào mặt em “Con dâu không đứa này có đứa khác, cháu không đứa này đẻ thêm đứa khác. Nhà này cũng không chứa chấp mẹ con mày”. Giữa trưa nắng chang chang, họ vứt quần áo của mẹ con em trước cửa.

Bố mẹ em xót xa đón con gái về chăm sóc. Em đau khổ và uất nghẹn tới mức không ăn uống được gì, đêm nào cũng khóc sưng mắt. Cuối cùng, em kiệt sức phải vào nhập viện cả tháng trời.

Thân đàn bà như hạt mưa sa, em đen đủi sa vào dòng nước cống!

Em sợ “Tránh vỏ dưa lại gặp vỏ dừa” một vòng luẩn quẩn không dứt (Ảnh minh họa)

Ở trong viện, nhìn bố mẹ tiều tụy vì em, nhớ tới con gái nhỏ nheo nhóc vì không có mẹ chăm lo, em mới gắng bình tâm lại, sống vì những người thân yêu nhất của mình.

Đến tận bây giờ, khi viết ra những dòng này, em vẫn thấy tim đau quặn, dạ dày thắt lại như muốn nôn.

Cũng có đôi người giới thiệu cho em 1 vài đối tượng để “rổ rá cạp lại”, nhưng giờ em sợ đàn ông, sợ lấy chồng. Em không dám đi bước nữa, không dám tin tưởng bất cứ ai. Em chỉ sợ sảy chân rồi lại phải chịu nhục, chịu khổ. Em sợ “Tránh vỏ dưa lại gặp vỏ dừa” một vòng luẩn quẩn không dứt.

Giờ đây em cô đơn lắm, buồn tủi lắm. Em vẫn chưa thoát khỏi bóng ma của cuộc hôn nhân trước đây. Em rất cần một người cùng hoàn cảnh để đồng cảm, sẻ chia những lúc này.

>>> Thư gửi người chồng bạc nhược

Medonthan theo Tri Thức Trẻ

Bình luận

Comments are closed.