Hãy cứ vui lên đi, mất chồng thôi mà đâu phải là mất tất cả đâu mà sợ.



Medonthan – Hãy cứ vui lên đi, mất chồng thôi mà đâu phải là mất tất cả đâu mà sợ. Chấp nhận buông bỏ cũng là một cách sống hạnh phúc, tình cảm cũng chỉ là một dạng cảm xúc, mà cảm xúc thì luôn thay đổi. Vậy nên, có cố gắng níu kéo một người đã hết chỉ khiến mình thêm tổn thương. 

Tôi đã từng có một gia đình hạnh phúc, có một người chồng hoàn hảo và yêu thương vợ con hết mực. Chồng tôi là người hiền lành chưa bao giờ giơ tay đánh vợ một lần nào. Đúng là “trai 30 tuổi đang xoan, gái 30 tuổi đã toan về già”. Đây là thời điểm anh thành công, phong thái lịch lãm và chín chắn. Trông anh lúc nào cũng quyến rũ và hấp dẫn, chính vì vậy tôi luôn lo sợ mình sẽ đánh mất anh.

Hãy cứ vui lên đi, mất chồng thôi mà đâu phải là mất tất cả đâu mà sợ.

Những đêm thức trắng trông con ốm, những lo toan việc gia đình, việc cơ quan khiến nhan sắc tôi xuống dốc không phanh (Ảnh minh họa)

Sau khi sinh con, tôi chẳng còn được như xưa nữa. Những đêm thức trắng trông con ốm, những lo toan việc gia đình, việc cơ quan khiến nhan sắc tôi xuống dốc không phanh.

Anh vẫn luôn an ủi, ôm ấp tôi mỗi đêm đông lạnh, anh nói anh không đồng ý đâu nhưng trong lòng tôi vẫn tủi thân lắm. Tôi cứ hi vọng rằng anh sẽ không lừa dối vợ con mà đi ngoại tình , tôi vẫn tin anh sẽ không bao giờ đi sai với những chuẩn mực đạo đức. Tôi cũng cố gắng chăm chút cho bản thân hơn nhưng sao lấy lại được tuổi xuân đã qua đi.

Nhưng tôi đã lầm, hi vọng nhiều bao nhiêu rồi lại thất vọng bấy nhiêu. Chẳng có ai dám chắc hạnh phúc mình đang có là mãi mãi.

Tôi phát hiện ra chồng ngoại tình khi nhìn thấy họ tình tứ với nhau trong quán cà phê. Anh đã lén lút giấu tôi để qua lại với người con gái khác. Anh kín đáo và tinh tế đến nỗi khiến tôi chẳng hay biết gì. Tôi vẫn cứ tin anh là người chồng tốt, người cha hiền lành yêu thương con. Nhưng tôi đâu hay anh chỉ là đang diễn kịch để đánh lừa tôi.

Hãy cứ vui lên đi, mất chồng thôi mà đâu phải là mất tất cả đâu mà sợ.

Anh nhìn tôi với ánh mắt đau khổ, tôi hiểu anh yêu người con gái đó thật lòng (Ảnh minh họa)

Khi tôi biết chuyện thì cũng là lúc anh đã ngoại tình được hai năm. Tôi choáng váng và sốc, không thể ngờ rằng anh đã phản bội lại vợ. Tôi tức giận, nổi điên và lao vào anh mà đánh đập. Nhưng anh giữ tôi lại mà nói: “Anh xin lỗi, anh rất yêu cô ấy, anh không thể rời xa cô ấy được”. Anh nhìn tôi với ánh mắt đau khổ, tôi hiểu anh yêu người con gái đó thật lòng.

Từ đó, ngày nào anh cũng về muộn, những bữa cơm anh ăn ở nhà dần thưa thớt. Con gái tôi cũng buồn nhiều hơn khi chẳng có bố bên cạnh dạy con học nữa. Đêm nào tôi cũng cãi nhau với chồng, phần lớn là tôi chỉ trích, quát mắng chồng. Anh cũng bật lại không kém.

Anh đã đề nghị ly hôn với tôi, nhưng tôi không chấp nhận. Vì tôi vẫn còn yêu anh rất nhiều và nhớ lại ánh mắt buồn của con tôi không thể để con mình sống thiếu vắng bố được. Tôi cố gắng để níu kéo cuộc hôn nhân này, tôi không muốn mất đi hạnh phúc mà tôi đang có. Tôi đã ước giá như mình có thể quên đi tất cả những chuyện này.

Chúng tôi chiến tranh lạnh, vì con tôi cố gắng lôi kéo anh về ăn cơm. Cả gia đình ngồi bên nhau mà không tránh khỏi sự ngượng ngùng. Không khí hạnh phúc, ấm áp đâu còn được như trước nữa, tình cảm đã hết có níu kéo cũng không thể quay lại được. Tôi đau lòng lắm nhưng vẫn mỉm cười hạnh phúc với anh.

Hãy cứ vui lên đi, mất chồng thôi mà đâu phải là mất tất cả đâu mà sợ.

“Mẹ hãy bỏ bố đi, con sẽ ở bên cạnh mẹ” (Ảnh minh họa)

Vợ chồng tôi vẫn ngủ chung phòng nhưng không khí lạnh lẽo đến vô cùng. Hai vợ chồng mỗi người một hướng quay lưng lại với nhau. Mỗi người theo đuổi một ý nghĩ riêng, có lẽ anh đang nhớ nhung về người tình của mình. Tôi đã yêu cầu chồng giả vờ hạnh phúc để con vui vẻ trở lại, để con vẫn được có sống trong một gia đình đầy đủ. Dường như anh cũng biết nghĩ cho con nên gật đầu chấp nhận.

Một hôm, anh về muộn, tôi biết giờ này anh đang vi vu bên cạnh tình nhân của mình. Tôi nằm dỗ cho con gái ngủ nhưng con gái cứ nằm trằn trọc mãi. Tôi bất ngờ khi con hỏi tôi: “Mẹ ơi, bố không còn yêu con nữa à, bố có cô khác ạ”. Tôi lắc đầu và bảo con hãy yên tâm, bố vẫn mãi yêu thương con như ngày nào. Bố không thể rời bỏ con được.

Bỗng nhiên con tôi khóc thút thít: “Mẹ đừng nói dối con nữa, con nghe thấy hết những gì bố mẹ nói với nhau. Bố mẹ luôn dạy con ngoan, không được nói dối, sao bố mẹ lại nói dối con như vậy. Ngày nào bố mẹ cũng cãi nhau như vậy con sợ lắm. Mẹ hãy bỏ bố đi, con sẽ ở bên cạnh mẹ”. Tôi khóc sau khi những gì con gái nói. Tôi đang cố gắng níu kéo mọi thứ để con không bị tổn thương.

Có lẽ, con gái tôi đã tổn thương rất nhiều. Là tôi sai khi đã không để ý đến cảm xúc của con. Nghe những con nói, tôi thấy mình có can đảm hơn rất nhiều. Tôi quyết định buông bỏ người chồng phản bội để hai mẹ con tôi có cuộc sống khác. Có thể con tôi sẽ không có được gia đình trọn vẹn nhưng con sẽ không phải sống trong một hạnh phúc giả tạo. Một gia đình mà bố mẹ nó đối xử với nhau chẳng bằng người dưng. Tôi đã sai khi cứ ép buộc mình phải hạnh phúc.

Hãy cứ vui lên đi, mất chồng thôi mà đâu phải là mất tất cả đâu mà sợ.

Hãy cứ vui lên đi, mất chồng thôi mà đâu phải là mất tất cả cuộc sống đâu mà sợ (Ảnh minh họa)

Con gái tôi nói đúng, có lẽ buông bỏ sẽ tốt hơn. Một cuộc hôn nhân không hạnh phúc khác chi cuộc hôn nhân đã chết. Tôi đưa con gái đi mà không một lời từ biệt, tôi chỉ để lại lời nhắn chúc anh hạnh phúc. Tôi mong anh sẽ không đối xử với người đến sau như tôi.

Chấp nhận buông bỏ cũng là một cách sống hạnh phúc, tình cảm cũng chỉ là một dạng cảm xúc, mà cảm xúc thì luôn thay đổi. Vậy nên, có cố gắng níu kéo một người đã hết chỉ khiến mình thêm tổn thương. Hãy cứ vui lên đi, mất chồng thôi mà đâu phải là mất tất cả cuộc sống đâu mà sợ.

Medonthan theo Phununews

Comments are closed.