Thương con, thương cho phận mình bạc bẽo



Cuộc sống của người phụ nữ thật bạc bẽo. Em lấy chồng tới nay được 4 năm, 3 năm có chồng 1 năm làm mẹ đơn thân. 3 năm có chồng nhưng đối với em chưa một ngày em được sống hạnh phúc.

Lấy chồng mà bị đánh đập, không biết bao nhiêu lần ôm con trong nước mắt, bầu bé thứ 2 được 3 tháng bị nhà chồng đuổi đi cũng chỉ vì mang thai là con gái, chỉ vì em ở nhà ăn bám nên bị họ ghét. Ra đi với 2 bàn tay trắng với đứa con gần 2 tuổi và đứa còn trong bụng chỉ biết về cầu cứu bố mẹ đẻ. Bố mẹ thì già, bố tan tật, mẹ hằng ngày phải đạp xe mấy chục km bán mấy mớ rau nuôi gia đình. Em thấy mình làm khổ bố mẹ, khổ con em quá và nghĩ sao đời mình bất hạnh vậy.

Bụng bầu 9 tháng đi làm, công việc bê vác nặng em đều chịu được để tích ít tiền nuôi con sau khi sinh. Em còn đau đẻ tại công ty. Giờ này cả 2 con cùng ốm, bé lớn viêm tai giữa ngày nào cũng phải đi vệ sinh tai cho con. Con đau con khó chịu, nhìn con còi cọc, 3 tuổi rồi được có 9 kg, thấy con đau con khóc mà em không cầm được nước mắt. Lúc nào cũng muốn mẹ mua cho chiếc xe đạp mà không biết đến bao giờ em mới mua được cho con

Bé nhỏ do sinh thiếu ngày, sức đề kháng con yếu hay sao mà mới 5 tháng đã 2 lần đi viện do viêm phế quản phổi. Mẹ thì không có sữa, con phải dùng sữa ngoài. Con đi viện mà em cũng 1 nách 2 con ở viện. Bé lớn cũng đòi theo mẹ ra viện cùng em luôn. 2 con ốm mà em trong túi không có 1 đồng nào, vay mượn khắp nơi mới có tiền mua thuốc cho 2 con. Em thì cả ngày trồng rau được mây chục không thể trang trải được cho 2 con lúc khoẻ mạnh được huống chi 2 bé đều ốm

Mà 1 năm nay kể từ ngày em bị đuổi khỏi nhà chồng đến nay con em được 5 tháng không 1 ai trong gia đình nhà chồng hay chồng có được 1 câu hỏi thăm hay 1 đồng trợ cấp cho em nuôi con hay 1 lần nhìn mặt đến 2 con em. Con em ốm em gọi điện thoại thì chồng em bảo” mày đẻ thì mày đi mà nuôi, cho mày nuôi tất, định xin xỏ hay muốn gì” em gọi gia đình chồng thì họ bảo “chúng tao không biết chuyện của me con mày”

Họ còn bảo em giả vờ con bệnh để mong nhận được tiền của họ mà cả 1 năm nay họ có biết mặt con em đâu mà biết con em ốm hay không? có người mẹ nào mà lôi sức khỏe của con mình ra để lừa người  không vậy trời. Em nghĩ thấy mình tủi thân và bất hạnh quá. Cứ nghĩ đến 2 đứa con em và bố mẹ em thôi mà nước mắt em cứ chảy ra.
Các chị ơi, sao số em lại thành ra như vậy em biết làm sao đây các chị?

cfsmedonthan!