Cuộc đời này, ai cũng có phúc phận hết rồi



Ngày ôm con về mẹ đẻ thì tay trắng, không công việc, không tiền để dành vì bao nhiêu vòng vàng, tiền hồi môn mẹ đẻ cho mang ra xây nhà cho bố mẹ chồng hết.

Lúc cô bồ của chồng gọi điện hỏi thẳng “chị với chồng chị định như nào để em còn tính” thì cũng là lúc mình xác định nuôi con lớn mới 2 tuổi và đứa trong bụng mới được 2 tháng một mình. Vì căng thẳng, vì lo lắng nên mình không giữ được bé trong bụng, rồi mất việc, dắt con về nhà mẹ đẻ trong cái nhìn không vui của vợ chồng anh trai. Kệ, cần có chỗ trú ngụ đã, rồi gửi con đi trẻ, tâm sự với cô giáo con để cô chịu giúp trông con đến 6h cho mình đi làm.

Rồi 2 năm sau công việc thuận lợi hơn khi gặp ông sếp người nước ngoài quý như con, ông ý bảo tao thích thuê single mom hơn vì những người đó có động lực kiếm tiền và chăm chỉ, rồi mình tự thuê nhà, tránh cái nhìn khó chịu của người khác. Loay hoay lại gặp người đàn ông cũ rích cho phần đời còn lại của mình.

Anh cũng 1 đời vợ, không đổ lỗi cho vợ cũ mà nhận ngay vợ anh bỏ anh vì anh mải chơi, nhưng khi anh hiểu ra được thì quá muộn, rồi thế mà cũng thương nhau được 8 năm nay. Chẳng danh phận gì nhưng lựa nhau từng lời nói, thương nhau chắc còn hơn cả vợ chồng danh chính ngôn thuận. Nhiều khi người thân bạn bè bảo đăng ký đi hay làm mâm cơm báo tổ tiên, mình với anh bảo giờ còn quan trọng việc đó làm gì, ở với nhau thật lòng là được.

Nên không phải đàn ông trên đời này đều không tốt, mà có thể ta gặp họ ở thời điểm họ chưa tốt được, hoặc họ không muốn tốt với ta mà thôi. Các mẹ còn đang chông chênh, mất phương hướng hãy cứ tự tin lên rằng, cuộc đời không phải như vậy là đã hết, ai cũng có phúc có phận hết rồi. Mình cứ hãy sống là mình, lạc quan yêu đời yêu bản thân mình, yêu mọi người thì hạnh phúc sẽ tự đến. Lâu lắm hôm nay lại muốn nói lan man 1 tẹo.

cfsmedonthan!