Cảm ơn mẹ vì không vì bản thân mà từ bỏ một sinh linh



Từ nhỏ tôi đã rất giỏi các môn xã hội, đặc biệt là môn Văn. Thế nhưng đã có lần tôi bị cô giáo cho 1 điểm Tập làm văn. Đó là bài kiểm tra “Em hãy kể một kỉ niệm về cha mà em nhớ nhất” . Bài làm của tôi chỉ duy nhất có 4 chữ: “Em không có cha”.

Với khả năng của tôi, tôi hoàn toàn có thể bịa ra một bài văn có điểm số cao, với những kỉ niệm, những hồi ức đẹp đẽ. Nhưng làm như thế để làm gì, khi kỉ niệm về cha trong trái tim tôi chỉ là một con số 0 tròn trĩnh.

Tôi là một đứa trẻ không cha. Tôi biết điều này từ khi còn bé xíu, khi trong những cuộc tranh cãi, lũ bạn đều chốt bằng một câu “Đồ con hoang”. Khi tôi nói vài câu hỗn láo hay làm gì không vừa mắt người lớn, họ đều nói: “Đúng là con không cha có khác”. Với suy nghĩ của tôi lúc đó, không có cha là một điều xấu xa, đáng khinh bỉ. Ai cũng có thể lấy điều đó ra để chọc ghẹo tôi, để trêu tức tôi, để chửi mắng tôi.

Nhưng điều đó cũng chẳng là gì so với những nỗi buồn mà mẹ và tôi phải chịu đựng. Khi mà những ngày chẳng may mẹ trở bệnh, một đứa bé con như tôi phải chạy giữa đêm đi nhờ người. Khi những ngày tôi ốm tôi đau, một mình mẹ ôm tôi đi cấp cứu, vừa đi vừa khóc. Khi những ngày tết nhà người ta hội họp sum vầy, nhà tôi chỉ hai mẹ con ra vào thui thủi.

Tuổi thơ tôi là năm tháng khao khát được có cha
Tuổi thơ tôi là năm tháng khao khát được có cha

Tôi đã thèm biết bao khi thấy đứa trẻ hàng xóm mỗi chiều chạy ào ra cổng đón cha, rồi được cha nhấc bổng lên ngồi chễm chệ trên vai. Tôi thèm được cha cõng đi chơi, thèm có người để vòi vĩnh mua bóng bay, mua kẹo. Cảm giác đó, tôi chưa bao giờ có được.

Và mọi thèm khát hờn dỗi trẻ con ấy tôi đem trút cả lên mẹ. Tôi làm mình làm mẩy, tôi giận mẹ. Tại sao những đứa trẻ khác có cha, mà tôi không có? Tôi nhớ năm tôi lên bảy tuổi, mẹ tôi hỏi “sinh nhật con thích mẹ mua cho con cái gì?”. Tôi trả lời: “Con muốn có cha”. Mẹ trân trối nhìn tôi, rồi ôm tôi vừa khóc vừa nghẹn ngào xin lỗi. Sau này, khi lớn lên, tôi nhận ra có rất nhiều đứa trẻ giống tôi, luôn thèm khát được gọi một tiếng “cha”, luôn muốn được ôm ấp vỗ về bởi một vòng tay rộng chắc.

Có lẽ là cả mẹ và tôi đều không may mắn vì sống trong thời mà những quan niệm về trai gái và hôn nhân còn rất khắt khe. Thời mà việc một người phụ nữ “không chồng mà chửa” là một chuyện tày đình. Thời mà một đứa trẻ chào đời không có tên cha trong giấy khai sinh là một điều đáng hổ thẹn.

Tôi đã không biết mẹ tôi đã phải quỳ gối suốt đêm dưới nền đất lạnh để xin ông ngoại, bà ngoại tha thứ và giữ lại tôi khi còn trong trứng nước. Mỗi khi ra đường phải đối diện với những tiếng dị nghị dèm pha. Tôi đã không biết mẹ phải hi sinh mọi thứ vì tôi.Tôi không biết mẹ phải chịu đựng bao nhiêu tủi cực để có thể sinh ra tôi và làm mọi thứ để có tiền nuôi tôi khôn lớn.

Cũng là những ngày tháng mẹ một mình vất vả nuôi tôi
Cũng là những ngày tháng mẹ một mình vất vả nuôi con

Suốt những năm tháng tuổi thơ, tôi chỉ biết hờn trách mẹ, giận dỗi mẹ, và làm nỗi đau trong lòng mẹ như bị khoét sâu hơn. Cũng bởi từ nỗi đau của mẹ, tôi mất niềm tin vào đàn ông. Tôi cảnh giác với mọi lời yêu đương tán tỉnh. Và phải khó khăn lắm tôi mới có thể mở lòng đón nhận một người-sau này là chồng tôi. Nhưng khi đã có chồng, có con rồi, tôi mới nhận ra một điều. Điều này còn làm tôi đau đớn hơn gấp ngàn lần nỗi đau thời thơ bé.

Tôi nhận ra người thiệt thòi nhất, không phải tôi. Người đau khổ nhất, không phải tôi. Người đó chính là mẹ!!! Ngày tôi mang bầu có chồng yêu thương chăm bẵm. Tôi đã nghĩ đến những ngày khổ nhục mẹ nuốt nước mắt hoài thai tôi, một mình lặn lội mà không có ai bên cạnh.Khi chồng tôi dắt tay tôi vào phòng hộ sinh, tôi nhớ đến mẹ phải một mình xách giỏ đồ đi sinh tôi, quằn quại đau đớn chuyển dạ mà không có bàn tay nào nắm.

Sau sinh, mấy tháng liền tôi có người chăm lo cơm nước, giặt giũ. Mỗi đêm con khóc quấy, có chồng bế đỡ cho. Những khi con sốt, con ho, có chồng đưa hai mẹ con đi bác sĩ. Có con rồi, mới biết có người đàn ông bên cạnh thật tốt biết bao, thật vững dạ an lòng ngay cả khi tâm hồn yếu đuối. Mẹ tôi đã không có được tất cả những điều đó.

Cảm ơn mẹ vì đã sinh con ra
cảm ơn mẹ vì đã sinh con ra

Giờ thì tôi biết, giữa tôi và người đàn ông đã đi qua đời mẹ chẳng có một sự liên quan nào, ngoài dòng máu đang chảy trong con người ông và tôi.Tôi cũng không bao giờ còn nghĩ đến việc sẽ gọi một tiếng “Cha”. Không phải sinh ra một người con là có thể trở thành cha,thành mẹ. Chỉ trong sự nuôi dưỡng, người làm cha làm mẹ mới nhận ra bổn phận của mình một cách rõ ràng và hiện hữu nhất.

Vậy nên với tôi, người đàn ông ấy không bao giờ xứng đáng được tôi nhắc đến, không bao giờ để tôi có thể cất một tiếng “Cha”. Cuộc sống, rất đáng buồn lại có rất nhiều những người cha như thế. Những con người không hề nghĩ đến trách nhiệm, không hề nghĩ đến những những đứa trẻ khi ra đời sẽ sống ra sao.Và người con gái vì yêu thương mình mà trót trao thân sẽ nuôi con cực khổ như thế nào.Khi phải một mình ,ôm đứa trẻ chống chọi với số phận.

Những gã đàn ông hèn nhát, vô trách nhiệm và sẵn sàng để người khác đau khổ chỉ vì một phút hoan lạc của mình. Thứ mà gọi là tình ” phụ tử ” là dành thời gian, công sức, cõng nắng, cõng mưa, nuôi dạy con nên người. Còn “phụ tử không bao giờ dành cho 1 kẻ chưa từng mất 1 đồng nào cho con. Trẻ con thì có làm gì nên tội ,có phải ăn cơm uống nước mà thành người được đâu ,Trái tim nhỏ bé cũng cần lắm yêu thương ….!!!

Tôi tự nhủ với lòng mình không bao giờ tha thứ cho 1 kẻ như vậy . Và cảm ơn mẹ không vì bản thân mà từ bỏ 1 sinh linh.

Bình luận