Nhà văn Gào: Mỗi người phụ nữ đều có một số phận



Mỗi người phụ nữ có một số phận nhưng tôi vẫn tin rằng, nếu chúng ta vui vẻ đón nhận và nhìn mọi việc tích cực hơn, mọi thứ sẽ khác. Có thể nó vẫn vậy, nhưng tươi sáng hơn? Đúng không?

Mùa hè năm ngoái, tôi và chồng lên quán, hai vợ chồng cãi nhau chí choé, nhưng đùa là chính. Cứ cãi nhau, xong lại nhăn nhở cười – như hai đứa dở hơi. Thường thì nhân viên rất quen với những cảnh này, bởi cách nói chuyện kỳ cục của hai đứa chủ, lớn rồi mà như trẻ con.

Phần lớn thời gian, tôi không thân với nhân viên của mình lắm, mặc dù yêu quý nhưng vẫn có khoảng cách. Tôi không muốn quá thân thiết, để rồi trong công việc có những điều muốn nói nhưng lại không nỡ., mà tính tôi thì “không nỡ” nhiều thứ lắm.

Ngày đó, tôi có một bé nhân viên rất chăm chỉ. Bây giờ em ấy đã nghỉ làm để đi làm một tập đoàn lớn rồi. Tôi rất mừng cho em ấy. Em ấy thì làm cái gì cũng tốt – nhưng là người ngoài nhìn vào – tôi thấy trong chuyện tình cảm, em ấy không được “minh mẫn” cho lắm. Nhưng mà có làm sao? Tuổi trẻ mà, dại dột mới trưởng thành.

Em ấy có một người bạn. Trong cái ngày mùa hè cợt nhả của hai vợ chồng tôi, cô bé ấy lên quán chơi và ngồi trong một góc. Lúc vợ chồng tôi đi về, tôi thấy em ấy ngồi khóc trong góc. Tôi cảm thấy ngạc nhiên, nhưng cũng thêm phần ngại, vì vốn chẳng thân quen nên rốt cục, cũng chẳng hỏi han gì.

Buổi tối, khi tôi quay trở lại, bé nhân viên của tôi nói rằng: “Bạn em khóc vì nhìn chị với anh Tú, nó buồn và tủi thân quá. Nó là mẹ đơn thân”.

Trước giờ, tôi vẫn nghĩ, làm mẹ đơn thân là một sự lựa chọn. Với lựa chọn do mình quyết định, phải vui, chứ sao lại buồn? Đối với một số phụ nữ, đàn ông là gánh nặng, nên họ chỉ muốn có con thôi. Chẳng phải vậy sao?

Bài liên quan  Vì sao phụ nữ đừng nên trông chờ vào đàn ông ?
Quả thực, mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh. Có người lựa chọn trong hạnh phúc, có người lại lựa chọn trong cay đắng.
Quả thực, mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh. Có người lựa chọn trong hạnh phúc, có người lại lựa chọn trong cay đắng.

Nhưng trường hợp em gái kia thì lại khác. Em ấy yêu một người đàn ông trong nhiều năm nhưng không hề biết là anh ta đã có vợ. Cho đến khi em ấy mang thai, còn đang ngồi trên ghế nhà trường, thì mới biết người đàn ông của mình đã có vợ từ trước khi quen mình nữa.

Thực sự hoàn cảnh của cô bé đó lúc ấy làm tôi rất bối rối. Mặc dù chỉ là người xa lạ, nhưng cũng không khỏi cảm thấy bức xúc, cảm thấy động lòng. Cô gái còn không dám về quê vì sợ bố mẹ biết, cũng chẳng dám đi học khi cái bụng đã to dần.

Điều đáng buồn ở đây chính là vết lầy trong mối quan hệ vài năm ấy  – sự lừa dối đã tồn tại lâu đến thế cho tới ngày nó vỡ lở, thì chỉ còn lại sự đắng cay.

Người đàn ông hiển nhiên không muốn chia tay vợ. Vì vợ anh ta đâu có lỗi lầm gì? Cô gái cũng không muốn phá hoại gia đình người khác, nên không muốn cho vợ anh ta biết chuyện. Tôi cũng không rõ nữa, ai là người thiệt thòi nhất trong câu chuyện ba người này. Nhưng tôi biết, và rất hiểu nỗi cô đơn của người con gái ấy, khi trong suốt thai kỳ phải suy nghĩ đớn đau, phải một mình trơ trọi.

moi-nguoi-phu-nu-deu-co-mot-so-phan-medonthan4

Em bé sinh ra là một bé trai, trộm vía bé rất khoẻ mạnh. Tôi không có dịp đi thăm vì chưa đủ thân đến thế, làm quá sẽ rất ngại. Tôi chỉ nhân viên của mình cách làm đồ ăn lợi sữa mang lên viện và gửi tặng một chút tiền làm quà cho bé. Có lúc tôi tò mò hỏi bố bé thế nào rồi? Thì chị nhân viên của tôi chỉ lắc đầu nói: “Cũng không gửi trợ cấp.”

Có nhiều lần, tôi trách người thứ ba, tham gia vào mối quan hệ không thuộc về họ, để mọi thứ đang yên lành bỗng dưng tan vỡ. Nhưng ở những trường hợp như cô bé này, việc làm người thứ ba, hoàn toàn không do chủ động. Cô ấy giống như người bị hại vậy.

Bài liên quan  Một người đàn ông chia sẻ: Xin đừng vỗ ngực tự hào là 'single mom'

Tôi nghĩ người đàn ông chơi bời cũng được, nhưng đừng lừa dối. Hãy cho những người phụ nữ bên mình biết sự thật. Bởi vì chỉ khi biết sự thật, họ mới có sự lựa chọn của riêng mình và phải chịu trách nhiệm với quyết định của họ. Còn như thế này thì… quá đáng quá!

moi-nguoi-phu-nu-deu-co-mot-so-phan-medonthan3

Mấy ngày trước, tôi có cô bạn thân qua nhà chơi. Học thức, xinh đẹp, gia đình khá giả, điều kiện tốt, việc làm tốt, sự nghiệp tốt. Nói chung cô ấy chẳng có gì không tốt cả. Bằng tuổi tôi, nhưng người yêu chưa có. Gia đình thì lo sốt vó, mong cô ấy sớm kết hôn.

Thực ra thì không phải cô ấy không có người theo đuổi. Đã nhiều năm rồi, có những mối quan hệ mở, được họ rất yêu chiều. Nhưng cô ấy nói không phải tình yêu sâu đậm, không muốn đi tới kết hôn. Cô ấy vào phòng con gái tôi cứ khen căn phòng có mùi em bé thích quá và nằm trong đó suốt. Cô ấy bảo rất muốn có con nhưng không tìm được ra bố đứa trẻ.

Mỗi người phụ nữ có một số phận nhưng tôi vẫn tin rằng, nếu chúng ta vui vẻ đón nhận và nhìn mọi việc tích cực hơn, mọi thứ sẽ khác. (Ảnh minh họa).
Mỗi người phụ nữ có một số phận nhưng tôi vẫn tin rằng, nếu chúng ta vui vẻ đón nhận và nhìn mọi việc tích cực hơn, mọi thứ sẽ khác. (Ảnh minh họa).

Tôi cười bảo, bây giờ chỉ cần tìm một ông bố đẹp, lấy giống rồi làm single mom. Cuộc sống tự do mà cô ấy đang có, tôi rất ngưỡng mộ. Cô ấy trả lời:“Tất nhiên là tao muốn lắm. Cũng chẳng khó để làm như vậy. Nhưng tao không nỡ. Mình lớn lên có đủ cả bố lẫn mẹ yêu thương mình, coi bố là thần tượng. Thế rồi bây giờ, ích kỷ để con không có bố. Tao thấy thương lắm!”.

Tôi biết là cô ấy nói thật lòng, thật lòng muốn tìm kiếm người mình yêu thương “đủ” để xây dựng một gia đình. Làm mẹ đơn thân không chỉ vất vả, mà đôi khi cũng sẽ có những nỗi lo như cô ấy, lo con mình thiệt thòi vì không được có bố yêu thương. Cô ấy có thể lựa chọn, nhưng đã không chọn lựa, cho dù ở thời điểm hiện tại này, mong muốn thì có thừa, nhưng lòng lại không đủ dũng khí.

Bài liên quan  Cô đơn nhưng không cô độc

Không phải người con gái nào cũng có thể nhắm mắt đưa chân. Bước vào một mối quan hệ mà tình yêu không tồn tại, chỉ là đi do phải, do đã đến thời điểm rồi. Cô đơn chính là một từ có độc. Nó làm người ta mệt mỏi.

Đôi lúc muốn buông xuôi, “chuyện nhà người ta” chẳng phải chuyện nhà tôi, là hai câu chuyện của hai con người khác nhau, nhưng ở đâu đó, nghe thôi đã thấy nhiều lạc lõng. Tôi không ở trong hoàn cảnh đó, nhưng vẫn rất đồng cảm với họ. Có lẽ bởi vì phụ nữ với phụ nữ, nên rất dễ hiểu nhau. Tôi vẫn hy vọng một ngày, chúng ta, tất cả đều hạnh phúc và an yên với hiện tại. Mặc dù ước mơ ấy, giống như một ước mơ vậy, rất đỗi ảo ảnh, mông lung.

Mỗi người phụ nữ có một số phận nhưng tôi vẫn tin rằng, nếu chúng ta vui vẻ đón nhận và nhìn mọi việc tích cực hơn, mọi thứ sẽ khác. Có thể nó vẫn vậy, nhưng tươi sáng hơn? Đúng không? Chúc mọi người luôn hạnh phúc, và luôn lựa chọn đúng.

 

 

>>>Đằng sau người mẹ đơn thân là cả một nỗi lòng

medonthan ( tổng hợp)

 

Bình luận

Comments are closed.