Mẹ đơn thân dạy con coi bố như kẻ thù



Medonthan.net- “Tớ chẳng có bố. Mẹ bảo bố tớ chết rồi. Còn ông kia chỉ là kẻ thù của mẹ con tớ thôi” – một lời nói cay độc không ai nghĩ có thể phát ra trên khuôn mặt thiên thần của một cô bé 5 tuổi khi tâm sự với bạn trong góc phòng lớp mẫu giáo về bố của mình.

Cô bé núp trong góc phòng để tránh “người đàn ông” kẻ thù đang đứng ở cửa lớp chờ đón con. Mặc sự dỗ dành của cô giáo, mặc tiếng gọi trầm đục đã đến mức nghèn nghẹn của người đàn ông, cô bé vẫn một mực không chịu ra khỏi lớp học nếu người đón không phải là mẹ.

Bé Mai (cô bé trong câu chuyện kể trên) là con của một người mẹ đơn thân. Cô bé là kết quả của một cuộc hôn nhân yểu mệnh. Khi bé Mai chưa tròn 1 tuổi, bố mẹ bé chia tay. Không ai biết họ chia tay nhau vì lý do gì, chỉ biết, mẹ Mai đã trở thành một người mẹ đơn thân với gia tài là đứa con gái nhỏ và mối thù hận sâu sắc với người đàn ông đã gây ra sóng gió cho cuộc đời cô.

bà mẹ, đơn thân, căm thù
Mọi yêu thương, dỗ dành, chăm sóc Mai nhận được từ mẹ đều có lẫn những oán hờn, nghiệt ngã.

Ảnh minh họa

Mai lớn lên trong nỗi cay hận, uất ức của mẹ. Mọi yêu thương, dỗ dành, chăm sóc Mai nhận được từ mẹ đều có lẫn những oán hờn, nghiệt ngã. Chưa kể những lúc mệt mỏi, bực dọc, người mẹ trẻ đều trút hết lên đầu đứa con gái nhỏ tội nghiệp, coi Mai như một “nghiệt chướng” mà gã đàn ông bội bạc đã trút xuống cuộc đời cô.

Thường xuyên hứng chịu những cơn thịnh nộ vô cớ của mẹ, ngấm những lời cay nghiệt, chì chiết của mẹ, lâu dần, cô bé già trước tuổi sớm nhận ra hình bóng một người đàn ông là kẻ thù của mẹ, và chính con người đó đã là nguyên nhân khiến mẹ ghét bỏ cô.

Mai có bố, cô bé mơ hồ biết điều đó khi thi thoảng có một người đàn ông xuất hiện, gọi cô là con, xưng bố với cô. Nhưng chưa bao giờ bé Mai được cảm nhận được tình phụ tử. Bởi khi nào người đàn ông ấy xuất hiện, cũng là lúc mẹ Mai nổi cơn thịnh nộ. Họ cãi nhau một trận tơi bời giữa đứa con gái bé bỏng ngơ ngác.

Bằng những quyền lực của riêng mình, mẹ Mai ngăn cản người đàn ông tiếp xúc với cô con gái, bơm vào đầu óc non nớt của cô con gái bé bỏng hình ảnh của một “ông ngáo ộp”, “kẻ bắt cóc trẻ em”, “người đàn ông xấu xa”, “kẻ thù của mẹ con mình”…

Một chút nhỏ nhoi nào đó, trong sâu thẳm cõi lòng, cô bé dồn nén khát khao được một lần sà vào “người đàn ông kẻ thù” kia, như các bạn của bé vẫn sà vào lòng bố mỗi khi tan học. Khát khao ấy của bé Mai, các cô giáo cảm nhận được qua ánh mắt bất chợt sáng lên của bé, qua những hành động vô thức của bé khi thấy bóng bố ngoài cửa lớp; qua những giấc mơ chập chờn của đứa trẻ…

ai có bố, cô bé mơ hồ biết điều đó khi thi thoảng có một người đàn ông xuất hiện, gọi cô là con, xưng bố với cô.

Ảnh minh họa

Đã nhiều lần, các cô giáo nói với mẹ Mai về những nỗi lòng thầm kín của cô gái bé nhỏ tội nghiệp, nhưng mẹ Mai nhất quyết cho rằng Mai là con của cô ta, và việc dạy dỗ, giáo dục Mai như thế nào là quyền của người mẹ. Nhiệm vụ của các cô chỉ là dạy dỗ, chăm sóc Mai khi ở trên lớp.

Trong giấy tờ, chỉ có cô là người thân duy nhất của bé Mai, nếu các cô giáo cho bất kỳ người nào được tiếp xúc với bé, được đón bé ra khỏi cửa lớp, các cô phải chịu trách nhiệm hoàn toàn về sự an toàn, bởi bé Mai có thể bị bắt cóc bất cứ lúc nào.

Trong dòng nhật ký trên facebook, mẹ cô bé thanh minh. “Thành thật mà nói, con mẹ này không dịu dàng với con gái cho lắm! Nhưng đó là do hoàn cảnh xô đẩy. Tôi phải dạy con thành một đứa trẻ tự lập, đứa con gái cứng cỏi. Tôi phải dạy con biết đâu là kẻ thù của nó, ai đã là người đẩy nó vào cuộc sống éo le này.

Con đừng trách mẹ bởi những lời cay nghiệt. Con trai biển có chịu đớn đau ấp trong mình hạt cát, mới có ngày nhả ngọc cho đời. Những đớn đau của tuổi thơ hôm nay, sẽ giúp con trưởng thành trong tương lai, con gái ạ!”.

Chia sẻ về câu chuyện của bé Mai, một chuyên gia tâm lý cho biết: Đã là người làm cha, làm mẹ, đâu phải cứ thấy con mỗi ngày mỗi lớn, là tự bằng lòng với sức khỏe của con. Đâu phải nộp mấy trăm nghìn cho con đi thăm quan với lớp, thấy con cũng biết nơi này, nơi khác mà tự bằng lòng rằng con mình cũng có đời sống tinh thần như ai.

Đâu phải thấy con cũng giấy khen này, giấy khen nọ mà nghĩ rằng con mình được học hành đầy đủ. Thấy con biết ngoan ngoãn chào hỏi, dạ vâng mà nghĩ con mình đã được giáo dục tử tế…

Có những thứ vô hình nhưng không có nó thì chẳng làm nên cái nghĩa đầy đủ của chữ Bố, chữ Mẹ. Đã là bố, là mẹ thì nên biết cuộc sống của mình là cho con, vì con, phải biết cố gắng vì con.

Những “hạt sạn” mà mẹ cô bé gieo vào lòng con mình, đừng hy vọng có ngày “trai nhả ngọc”, mà sẽ chỉ gây nên những vết sẹo trong tâm hồn cô bé. Một bé gái lớn lên với đầy rẫy những vết sẹo trong lòng, với những nỗi buồn, nỗi uất hận chất chứa sẽ không bao giờ trở thành một con người hạnh phúc.

Hình ảnh một “ông ngáo ộp”, một “ông mìn” sẽ chỉ tồn tại rất ngắn trong quãng đời ngô nghê của tuổi thơ. Sau này, bé Mai sẽ sớm biết người đó thực sự là bố đẻ của mình. Bé sẽ căm ghét người sinh thành ra mình như đúng nguyện vọng của mẹ bé? Hay trả bố tình yêu thương đích thực và hối hận vì một tuổi thơ đã qua với những ký ức hãi hùng về bố? Cả hai cảm xúc ấy đều không có lợi cho sự trưởng thành của một con người, nhất là với một người con gái.

>>> CÁCH DẠY CON CỦA MẸ ĐƠN THÂN NỔI TIẾNG NHẬT BẢN

Chuyên gia khuyên, các bà mẹ đơn thân nên cất nỗi đau của riêng mình vào đáy lòng, gắng gượng vừa làm người mẹ tốt, vừa xây dựng cho con hình ảnh một người bố trọn vẹn. Có như vậy, mẹ mới bù đắp được phần nào những tổn thất tinh thần của con trẻ trong một tuổi thơ thiếu vắng hẳn một nửa lời ru.

(Theo PLO)

 

Bình luận

Bài liên quan  Đi tiếp bao lâu mới tới cuối nỗi buồn

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai.