Làm mẹ đơn thân còn sướng gấp vạn lần



Nếu thời gian quay trở lại, tôi cũng không lấy chồng mà làm mẹ đơn thân…

Phải nói rõ từ đầu, tôi không phải là người gặp những nỗi éo le hay rắc rối với chồng như một số người thường ủng hộ làm mẹ đơn thân. Tôi cũng không phải là típ người bị sốc hay có cha mẹ ly hôn.

Tôi vốn sinh ra trong một gia đình đầm ấm, bố mẹ làm công chức nhưng có cuộc sống khá giả và tuổi thơ tôi êm đềm. Có vẻ như cuộc sống đã quá ưu đãi tôi tận ngày tôi bước chân về nhà chồng.

Chồng tôi cũng là con nhà đàng hoàng, bố mẹ chồng gia giáo. Chúng tôi lấy nhau sau một thời gian tìm hiểu và được gia đình hai bên ủng hộ.

Bạn bè tôi đều nhìn tôi và bảo rằng số tôi sướng từ nhỏ, đến khi lấy chồng vẫn được sống sung sướng. Gia đình nhà chồng tôi cũng thuộc loại khá giả, sống đầm ấm và từ trước tới nay không có cảnh bát đũa bàn ghế xô trong nhà.

lam-me-don-than-con-suong-gap-van-lan1

Tôi vốn được bố mẹ cưng chiều, chẳng phải làm việc gì. Lớn lên, đi lấy chồng lại cũng lấy được gia đình tử tế, kinh tế ổn định, nên cả đời chẳng phải lo lắng đến tiền bạc, kinh tế. Ban đầu tôi cũng tưởng như thế, nhưng không phải. Làm dâu được gần 1 năm rồi tôi mới thấy phụ nữ đi làm dâu thật khổ. Không chỉ phải lo lắng cơm nước, chăm sóc cho chồng mà còn bố mẹ và anh em nhà chồng.

Bố mẹ chồng tôi còn trẻ khỏe, nhưng kể từ khi tôi về làm dâu, mẹ chồng tôi trao trả trách nhiệm trông nom căn bếp cho tôi. Bố mẹ chồng tôi mang tiếng là thoát ly, sống ở thành phố nhưng tư tưởng rất cổ hủ, không giống như bố mẹ tôi. Nhà chồng tôi không có thói quen ăn sáng bên ngoài, mẹ chồng tôi nói ăn sáng bên ngoài mất vệ sinh, không đảm bảo sức khỏe nên sáng nào ngủ dậy tôi cũng phải lo hết bữa ăn sáng cho bố mẹ chồng, chồng và đứa em gái nhà chồng, buổi trưa đi làm thì ăn tại cơ quan, còn buổi tối về nhà tôi lại tất bật đi chợ và về nhà cơm nước cho cả gia đình ăn.

Đã thế việc bếp núc thì chỉ có đàn bà mới làm chứ đàn ông con trai thì không ai giúp đỡ một tí nào. Hôm nào mệt mỏi nhờ chồng rửa bát hay nhặt rau thì mẹ chồng đi ra vào lờm nguýt. Có hôm bà còn nói thẳng là trong nhà này việc bếp núc không phải là của đàn ông. “Làm con dâu mà lo bữa ăn cho mấy người trong nhà cũng không xong, thì con nên xem lại mình!”

Tôi ngớ cả người vì từ trước tới nay nếp nhà tôi hoàn toàn khác. Bố mẹ tôi giúp đỡ nhau từ những việc nhỏ.

Đã thế ăn xong lại đến thân tôi hầu hạ, rửa bát, dọn dẹp. Được ngày chủ nhật, muốn đi đâu đó chơi thì mẹ chồng lại bắt lau dọn nhà cửa, và đi chợ, nấu cơm cho cả nhà, thế là hết ngày, chẳng đi đâu chơi được.

Mệt mỏi vì suốt ngày phải phục vụ nhà chồng. Tôi bảo chồng xin bố mẹ chồng cho đi ở riêng ở một căn nhà khác do bố mẹ chồng tôi đã mua trước đó nhưng chưa ở đến, đang cho thuê thì cả chồng và bố mẹ chồng tôi đều phản đối. Mẹ chồng tôi còn nói, nhà chồng tôi có một một đứa con trai, nên cả đời vợ chồng tôi phải ở với ông bà để cơm nước, phục vụ, làm tròn bổn phận làm dâu con.

Hóa ra với nhà chồng lấy dâu về là thêm người làm, cứ như tôi là ô sin không phải trả lương cho cả nhà chồng. Tưởng đi làm dâu như thế nào, chứ đi làm dâu mà như thế này thì sung sướng gì. Từ một cô gái được cưng chiều, lúc nào cũng mơ mộng, thích đi đây đi đó, giờ tôi chẳng có thời gian đi đâu, suốt ngày đi làm về là ru rú trong bếp, ngày chủ nhật muốn đi chơi cũng không được vì bố mẹ chồng không đồng ý.

lam-me-don-than-con-suong-gap-van-lan

Giờ chưa có con mà tôi đã thấy thở không ra hơi vì suốt ngày cứ phải chăm chăm nấu nướng, dọn dẹp rồi bưng bê. Tôi không biết đến lúc con cái vào thì làm sao mà có thể chịu nổi cảnh sống chung như thế này nữa. Chồng tôi lại thuộc loại con trai cực kỳ nghe lời mẹ. Nhất nhất chuyện gì cũng lấy ý kiến của mẹ đầu tiên. Tôi cảm giác như sống trong nhà chồng nhưng tôi thuộc loại công dân hạng bét. Có chuyện gì trong nhà thì tôi là kẻ ngồi hóng ở cửa chờ phán quyết cuối cùng của gia đình chồng.

Người ta bảo dâu con, rể khách, nhưng ở nhà chồng tôi, thì đúng là dâu còn tệ hơn cả ô sin nhà người. Người ta có nhà còn nâng ô sin như trứng mỏng vì sợ phật ý là ô sin bỏ về. Còn tôi chỉ tốn mấy tráp bưng bê ngày đón dâu mà phải làm không công, hầu hạ, lại còn nghe mắng suốt ngày.

Biết thế này thì tôi làm mẹ đơn thân!

Theo phununew

Comments are closed.