Chuyện đàn ông, đàn bà…muôn đời vẫn thế



Medonthan – Đàn ông có thể “lãng tử quay đầu”, còn đàn bà thì chỉ cần “một bước sẩy chân để hận ngàn thu”. Nghe mà ngậm ngùi. Chuyện đàn ông, đàn bà…muôn đời vẫn thế!

“Giang hồ” thường truyền miệng: Đàn ông và đàn bà không giống nhau, đàn ông dù 40 tuổi vẫn có thể phạm sai lầm. Đàn ông có thể “lãng tử quay đầu”, còn đàn bà thì chỉ cần “một bước sẩy chân để hận ngàn thu”. Nghe mà ngậm ngùi, nhưng không thể không công nhận…

Từ chuyện cái ngàn vàng

toi song moi biet duoc bo mat that cua anh ay

Đàn ông, đàn bà gì thì cũng chỉ có một lần cái-gọi-là-đầu tiên, nhưng chỉ có đàn bà mới chịu sự đánh giá về chữ “trinh”. Đến nay, vẫn còn nhiều bà mẹ chồng, các đức ông chồng đường hoàng trải tấm vải trắng trên drap giường đêm tân hôn để nhận xét đạo đức cô dâu.

Bao nỗi bẽ bàng, uất nghẹn, thậm chí oan khuất xoay quanh chuyện vài giọt máu. Tình nghĩa vợ chồng gầm gừ trong câu hỏi: “Trước tôi là “thằng” nào?”. Rồi người ta cư xử với nhau trên chuẩn thang giá trị ấy.

Mọi yêu thương, tình nghĩa, sự hy sinh… đều có thể phủi bỏ hết, nếu người vợ chẳng may không còn trinh nguyên khi bước vào nhà chồng. Tiếng bấc, tiếng chì, sự dằn hắt, đay nghiến, hành hạ… đẩy tình yêu vào chỗ chết, xô người phụ nữ vào vực thẳm.

Quá khứ ai mà chẳng có. Trước anh, trước em – dĩ nhiên chúng ta đã gặp gỡ, yêu thương, kết bạn cùng bao người. Nhưng, quan trọng là chỉ anh, chỉ em – chỉ duy nhất một người mình trao gửi cả cuộc đời. Đồng cam cộng khổ, mưa nắng có nhau.

Bài liên quan  Trang Hạ : Bởi vì bạn đã mất trinh, nên bạn xứng đáng với người đàn ông tốt!

Nắm tay nhau trên đường xa vạn dặm, bao khó khăn, chông gai, thử thách chưa đủ nhọc nhằn sao mà còn mang định kiến “chữ trinh” như một bóng ma quá khứ ám ảnh, che mất những niềm vui, hạnh phúc, sự thông cảm, thấu hiểu, chia sẻ… Đổi hiện tại và tương lai bằng một quá khứ không thể thay đổi, liệu chúng ta có công bằng?

Đến chuyện ông ăn chả bà ăn nem

Đàn bà mạnh mẽ bởi vì: “Yếu đuối thì để cho ai xem?”

Không nói quá khi 10 đàn ông ngoại tình thì có đến… 11 ông được vợ vội vã mở cửa, đón về. Về trong… vinh quang! Bà vợ còn phải ra sức “sửa mình” sau đó.

Chú ý ngoại hình để chồng không chán. Nấu món ngon, giữ nhà sạch, trông con ngoan để chồng hài lòng. Và nếu phút giây nào đó lửa ghen có lỡ bốc lên thì cũng phải nhanh tay dập tắt trước cái lừ mắt của ông chủ gia đình: Giờ cô muốn gì? Ai mà chẳng có sai lầm!

Thôi thì đành ngậm đắng nuốt cay, chín bỏ làm mười cho nhà yên cửa ấm, con cái có cha có mẹ đầy đủ, dòng họ hai bên tự hào. Đã không ít người phụ nữ phải dần tự chôn vùi nỗi đau của mình.

Họ không biết vì sao người đầu ấp tay gối cùng họ sinh lòng bội phản? Họ không biết vì sao tình yêu gãy đổ? Và, họ càng không biết vì sao dường như mọi lỗi lầm đều thuộc về mình. Họ chỉ biết làm đàn bà thì phải giữ chồng cho mình, giữ cha cho con!

Để rồi, họ cặm cụi hy sinh thời gian, công sức, tiền bạc giữ mái ấm. Mà người phụ nữ mỏng manh, yếu đuối làm sao một mình giữ nổi gió giật, bão tràn trước cửa? Bởi, đôi bàn tay của người phối ngẫu còn mải phiêu lưu theo những cám dỗ ngọt ngào.

Bài liên quan  Đàn bà khổ quá mà...

Con tim của ai thì cũng máu đỏ. Con tim của ai thì cũng có quyền yếu đuối, đòi hỏi yêu và được yêu; đòi hỏi được chăm sóc, vỗ về. Nhưng đàn ông, dù đủ đầy nơi gia đình vẫn có quyền tìm kiếm thêm nơi thiên hạ, còn đàn bà, dù thiếu thốn vẫn không được mảy may tơ vương.

Đầu mày cuối mắt với một người đàn ông không phải chồng mình thì khó bề yên thân. Ngày xưa thì gọt đầu, bôi vôi. Ngày nay thì sống nổi không với dư luận? Mà, nói gì dư luận, ngay trong nhà, đàn bà sống sao nổi trước ánh mắt đau đớn của con trẻ, ánh nhìn khinh miệt của chồng, sự đau khổ của cha mẹ, anh em?

Có thiếu thốn gì mà phải thế? Mà dẫu có thiếu thốn thì cũng phải chịu đựng, phải cố mà sống chứ, đàn bà gì mà… Sống không vì con là đàn bà… vứt đi!

Chuyện đàn ông, đàn bà...muôn đời vẫn thế

Đàn bà cứ chết dần, chết mòn bởi những quan niệm tự nghìn đời, như chiếc vòng kim cô siết chặt. “Đàn bà bỏ chồng theo trai” là tiếng nhơ ngàn năm không gột nổi.

Dẫu có quay về cũng không còn cánh cửa nào đón nhận. Sẽ mất tất cả. Đó là sự trừng phạt dành cho đàn bà một phút nông nổi. Nói đâu xa, chính những người cùng là đàn bà với nhau lại lên án mạnh mẽ nhất, cay độc nhất với những người đàn bà bất hạnh ấy.

Dường như họ lên án để cố quên rằng bản thân mình cũng từng có những khát khao, những vẫy vùng muốn nổi loạn, những bất mãn muốn phá tung. Họ quên hết. Chỉ hả hê trước một người đàn bà yếu đuối không vượt qua nổi chính mình, đang sống đúng với bản thân.

Bài liên quan  Sinh ra là phận đàn bà đã xác định là buồn với khổ

Bản thân người đàn-bà-nạn nhân, cũng cảm thấy mình có lỗi, mình tệ bạc, mình chẳng ra gì, mình thật đáng trách. Chẳng phải thiên chức của đàn bà là hy sinh vì chồng, vì con hay sao?

Chuyện đàn ông, đàn bà...muôn đời vẫn thế

Quan trọng gì tình yêu khi đã có với nhau vài mặt con? Quan trọng gì bản thân khi đã là mẹ của những đứa con? Những nếp nghĩ như những sợi dây thừng thít chặt người đàn bà. Quan trọng gì, quan trọng gì? Không có gì quan trọng bằng sự hy sinh.

Vì chồng, vì con. Vì đàn bà với thiên chức mang nặng đẻ đau, cho con bú mớm, dẫu có tranh đấu ngàn đời bình đẳng, liệu có đạt được chăng? Từ trong cốt lõi, chứ không phải hư danh.

Ngày qua ngày, tháng nối tháng, năm tiếp năm. Những người đàn bà lầm lũi đông hơn hẳn những đàn bà dám sống cho mình, dám sống vì mình.

Chuyện đàn ông, đàn bà...muôn đời vẫn thế

Hạnh phúc, bao giờ cũng phải là sự đánh đổi hay sao? Vậy nếu đàn bà muốn hạnh phúc, đầu tiên là phải dám đánh đổi những nếp nghĩ ràng buộc tự bao đời. Rằng, đàn bà – đàn ông thì cũng là con người. Đều yếu đuối. Cần được yêu thương. Và được quyền yêu thương, được quyền hạnh phúc…

Phụ nữ tuyệt vời nhất chính là người có kinh tế độc lập

Medonthan theo phunuonline

Bình luận

Comments are closed.