Chia sẻ ứa nước mắt của mẹ đơn thân làm khai sinh cho con



Em vừa đi làm khai sinh cho con về các mẹ ạ. Cảm giác cũng hơi đau xót thật 😓😓😓
Em vẫn còn ám ảnh cái ánh mắt của 1 chị ngồi cạnh nhìn mình khi bác làm hộ tích hỏi em “không ai nhận à ?”
Em cảm giác như mình có thể rớt nước mắt ngay lúc ý ấy ạ 😰😰 nhưng thật may là em không làm cái việc ngu xuẩn ấy, và vẫn cố giữ bình tính để trả lời “Bác để trống cho cháu đi ạ”
….
Ngày ấy, sau khi biết tất cả nhưng lời hứa chỉ là giả dối, hoặc cũng có thể là thật nhưng người ta lại không muốn thực hiện nó. Dù là gì thì nó cũng chẳng quan trọng nữa, bởi hiện thức trước mắt cũng sẽ chẳng thể thay đổi. Tôi đã chôn vùi tất cả để bước chân ra đi. Thật mạnh mẽ.
Thế nhưng người đó đã tìm đến tôi, năn nỉ cũng như mong muốn tôi vẫn có thể bên cạnh anh ấy, để anh chăm sóc, yêu thương… như trước đây. Chỉ cần chấp nhận đứng sau lưng anh thôi. Vì anh nói rất yêu tôi. Thời khắc ấy, tôi đã không còn tin vào tình yêu nữa rồi. Nhưng nghĩ đến sinh linh đang lớn lên từng ngày trong mình, nghĩ đến 1 cái tên bố nó trên giấy khai sinh. Mà tôi đã nhuốt hết những cay đắng cùng tình yêu của mình để đồng ý.
Cuộc sống những ngày sau đó thay đổi 1 cách nhanh chóng và không ngờ. Đến bản thân tôi cũng chưa bgio dám nghĩ nó lại khác xa nhau đến vậy. Anh ấy biến thành 1 con người hoàn toàn khác. Trước đây anh yêu thương bao nhiêu thì giờ vô tâm bấy nhiêu. Những lời nói vẫn quan tâm, vẫn ngọt ngào. Nhưng so với việc trước đây ngày nào anh cũng đến thăm tôi thì bây giờ 1 tuần chỉ thấy anh 1 lần. Tôi cũng không muốn bận tâm đến điều đó nữa. Bởi thứ duy nhất tôi cần ở anh bây giờ không phải là sự yêu thương, quan tâm hay những cái ôm nữa mà chỉ là 1 cái tên trong khai sinh của con mình thôi.
Ngày tháng cứ thế trôi đi. Tôi một mình bước qua tất cả những khó khăn, những ngày tháng mệt mỏi khi mang thai. Chẳng có ai, ko có gia đình bên cạnh, không người thân, không bạn bè, không anh … nhưng chưa 1 phút nào tôi bỏ cuộc cả. Có lẽ tình yêu của 1 người mẹ đã lớn hơn rất nhiều so với sự hận thù đã chết bởi tình yêu .
Cuối cùng… ngày ấy cũng đến.
Hôm nay, tôi đi làm khai sinh cho con. Đáng nhẽ, tôi có thể gọi để hỏi ng ấy 1 câu rằng có thể viết tên bố nó lên đó không. Thế nhưng, tôi đã không làm vậy. Tôi đã để trống nó. Tôi không biết mình làm vậy có đúng không. Nhưng có lẽ như vậy sẽ tốt hơn. Cho tất cả.

#cfsmedonthan

 

Bình luận