Mạnh mẽ và tự hào vì đã từng yêu hết mình



Medonthan.net – Chưa một lần nào được nắm tay anh nhưng tôi có cảm giác như bị ai đó bỏ rơi.

Những cơn mưa chiều bất chợt từ lâu đã trở thành đặc sản của Đà Lạt – xứ sở của những tâm hồn “ướt”. Đó chỉ là nhận định của riêng tôi thôi – một kẻ yêu sự cô đơn. Chắc cũng bởi vì đa cảm, đa sầu nên tôi nhìn Đà Lạt buồn hơn, lãng mạn hơn và có chút gì chan chát của mối tình đầu nhưng trớ trêu lại là tình đơn phương.

Mưa đã nặng hạt nhưng tôi chả thèm trốn tránh nó. Mình mẩy ướt nhẹp, tôi trông thật thảm bại trong cơn mưa. Đôi chân run rẩy không còn chút sức lực, tôi ngồi thụt xuống, nước mắt hoà lẫn vào làn mưa nên chẳng biết nó nhiều chừng nào.

Lạnh ngắt – cả thể xác lẫn tâm hồn…

Tôi mặc kệ, tôi bất cần mọi thứ. Bởi hôm nay là ngày anh mãi mãi thuộc về riêng cô ấy. Bởi… ngày hôm nay cũng là dấu chấm cho tất cả những yêu thương, mơ mộng bấy lâu của tôi. Và giờ kể về sau, tôi chỉ có thể lặng lẽ đứng ngoài nhìn anh nắm lấy bàn tay khác. Đau điếng.

Người ta vẫn bảo chỉ cần nhìn thấy người bạn yêu hạnh phúc thì đó cũng là niềm vui của bạn. Không, không phải như vậy. Có lẽ là tôi ích kỉ nhưng tôi ghét nụ cười anh dành cho cô ấy, tôi ghét bản thân mình tại sao lại quá hèn nhát. Nếu như tôi nói ra lòng mình thì ít nhất cũng một lần khiến anh bận tâm đến tôi. Thế thì tôi sẽ bớt cô đơn hơn. Nhưng cũng chỉ là nếu như thôi. Giờ thì chẳng còn hi vọng nữa rồi…

Chưa một lần nào được nắm tay anh nhưng tôi có cảm giác như bị ai đó bỏ rơi. Tôi lê lết sống những ngày tháng tẻ nhạt còn lại. Có nhiều hơn những cuộc hẹn với cô đơn. Ngày nghỉ tôi tìm đến những nơi mà có thể treo ngược tâm hồn mình – nhà sách, cà phê, hay là lang thang quanh hồ Xuân Hương tìm một góc khuất nào đó ẩn mình tự kỉ. Vì đơn giản đó đều là những sở thích của anh. Tôi ngốc thật.

Phải quên anh – điều đó nhất định phải làm, chỉ là sớm hay muộn thôi. Vì anh đã có vợ, đã thuộc về người con gái ấy. Tôi không thể ích kỉ mà mong chờ một điều gì đó tồi tệ xảy ra với gia đình anh để rồi tôi có thể chen chân vào. Thượng Đế đã chia cho mỗi người một phần riêng, nếu cứ mãi giành giật thứ không thuộc về mình chỉ làm tổn thương bản thân mà thôi. Tôi sẽ buông tay anh mặc dù chưa lần nào được nắm.

Chia tay Đà Lạt với mối tình đơn phương thơ dại với những cơn mưa phủ xuống cuộc đời. Tôi đi tìm chút ánh nắng cho riêng mình… mang về Đà Lạt để hong khô những ngày cũ còn vương vấn nơi đây.

Mạnh mẽ lên cô gái. Hãy hãnh diện vì đã yêu hết mình.

>>> xem thêm: trải lòng mẹ đơn thân mạnh mẽ

Hươu Cao Cổ

 

Bình luận

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai.